top of page

Cảm ơn bạn vì đã chọn ở lại đây, và cho phép Susan được hiện diện cùng bạn.

Ngày tôi học cách lùi lại khi con trai tuổi teen thu mình

Chuyên mục: Nhật ký học làm mẹ tỉnh thức


Một khoảnh khắc nhỏ tại trạm chờ Tram sáng nay khiến tôi hiểu: tình yêu đôi khi là học cách không giúp con quá sớm.


Ngày tôi học cách lùi lại khi con trai tuổi teen thu mình
Ngày tôi học cách lùi lại khi con trai tuổi teen thu mình

Mảnh giấy nhỏ từ trạm chờ buổi sáng


Sáng nay, trong lúc ngồi trên chuyến Tram đến nơi làm việc, mình chứng kiến một khoảnh khắc nhỏ — nhưng lại khiến tâm trí mình tĩnh lặng và sững lại thật lâu.

Một người phụ nữ lớn tuổi đang đứng yên bình bên lề trạm chờ. Khi chiếc Tram sắp tới, bà giơ tay ra hiệu với người lái xe – mình cứ ngỡ rằng bà chuẩn bị bước lên. Nhưng khi cửa xe mở ra, bà vẫn đứng yên ở đó. Bàn tay ấy tiếp tục vẫy nhẹ trong không trung, như thể muốn gửi gắm một lời thì thầm:

"Hãy chờ một chút nữa nhé."

Mình thoáng bối rối. Ánh mắt vô thức ngoái nhìn lại phía sau sân ga, và rồi mình thấy một người phụ nữ trẻ đang hớt hải chạy tới. Cô ấy vừa kịp chen chân bước lên Tram, rồi xe tiếp tục lăn bánh.

Người phụ nữ lớn tuổi khi ấy chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, rồi thong thả quay lưng, tiếp tục buổi đi bộ buổi sáng của riêng mình. Một khoảnh khắc rất nhỏ, điểm xuyết giữa nhịp sống hối hả, nhưng lại bỏ ngỏ trong mình một câu hỏi lớn.


Chiếc vẫy tay giữ nhịp và chuyến tàu của Tom


Câu chuyện ban sáng chẳng liên quan gì đến Tom. Nhưng ngay trong tiếng xóc nảy êm ái của bánh xe trượt trên đường ray, một luồng suy nghĩ chợt khựng lại trong mình:

"Có phải mình cũng đang giống người phụ nữ lớn tuổi ấy không? Luôn túc trực, luôn đứng chờ sẵn bên lề đường, để giơ tay dừng lại chuyến tàu cuộc đời cho con?"

Nếu mình cứ luôn túc trực ở đó — sẵn sàng “vẫy tay xin dừng” để con kịp bước lên — liệu điều đó có thực sự là tình yêu? Hay mình đang vô tình lấy mất của con một trải nghiệm cần thiết: Trải nghiệm của việc lỡ một chuyến tàu, để tự biết cách chủ động sắp xếp hành trang cho những chuyến đi sau?


Những lúc khi con trai tuổi teen thu mình trong phòng, đắm chìm hàng giờ với những mô hình 3D góc cạnh trên màn hình máy tính, hay những ván game, thay vì để con yên tĩnh, mình lại hay chực chờ gõ cửa. Mình lo con quên làm bài, lo con thức khuya muộn, lo con đói. Mình cố gắng dọn dẹp mọi hòn đá cản đường để con không bị va vấp. Và mình gọi đó là tình yêu.

Nhưng khi lùi lại để thực hiện một cuộc quan sát trung thực với chính mình, mình nhận ra sâu thẳm dưới cái mác tình yêu ấy là nỗi sợ hãi. Nỗi sợ con vấp ngã, sợ con tổn thương, sợ con không đuổi kịp nhịp điệu của cuộc đời.


Lời giải đáp từ một góc nhìn tâm lý


Mình nhớ lại một cuốn sách tâm lý về sự tự chủ từng đọc được. Người ta viết rằng, sự trưởng thành của một đứa trẻ không đơm hoa từ sự che chở kín kẽ, mà từ cảm giác được tin tưởng và được quyền thử – dù có thất bại.

Họ nói về vùng não trước trán (prefrontal cortex) - nơi chịu trách nhiệm ra quyết định. Nếu cha mẹ cứ mãi "làm giúp", vùng não ấy của con sẽ chẳng có cơ hội được rèn luyện. Đứa trẻ sẽ lớn lên với một niềm tin ngầm định: "Sẽ luôn có người khác lo giúp mình."

Ngẫm lại mà giật mình. Nếu sáng nay chiếc Tram không được người phụ nữ lớn tuổi kia “vẫy dừng”, có lẽ cô gái trẻ ấy sẽ học được cách quản lý thời gian tốt hơn, hoặc ít nhất, học được bài học sâu sắc của sự trễ hẹn. Bài học đó – dù nhỏ – có thể sẽ theo cô suốt đời.


Đặt xuống chiếc vali kỳ vọng và tờ giấy trắng tinh khôi


Cảnh tượng hôm nay cũng nhắc nhở mình về những năm tháng trước, khi mình cũng từng hớt hải chạy đuổi theo Tram mỗi sáng, nơm nớp sợ muộn giờ. Cho đến một ngày suýt ngã nhào, mình mới học được cách rời nhà sớm hơn 5 phút.

Nếu mình, một người lớn, cũng phải tự trải qua cảm giác hụt hơi mới học được cách điều chỉnh nhịp sống, thì cớ sao mình lại tước đi quyền được hụt hơi của Tom?

Mình đang học cách nhẹ nhàng đặt xuống chiếc "vali kỳ vọng" mà mình đã vô thức khoác lên vai con. Mình học yêu thương con vô điều kiện — một tình yêu không phụ thuộc vào việc con có ra khỏi phòng trò chuyện cùng mẹ hay không, con có đạt điểm cao hay không. Đôi khi, con trai tuổi teen không chịu nói chuyện không phải vì con ghét bỏ mình, mà đơn giản vì con đang cần một nhịp nghỉ trong cái kén của riêng con.

Tất nhiên, sẽ có những ngày mình quên mất điều này. Sẽ có những phút giây mình lỡ mất bình tĩnh và lại muốn giơ tay "dừng tàu". Mình cho phép bản thân làm một người mẹ không hoàn hảo. Mỗi khi sự xáo trộn đi qua, mình lại ngồi xuống, hít thở, bao dung với chính sự vụng về của mình, và trả tâm trí về lại một "tờ giấy trắng tinh khôi".



Những lời tự nhắc nhở gửi lại cho mình


Thay vì can thiệp, mình tự viết ra vài dòng nhỏ trong sổ tay, coi như một bài thực hành tĩnh thức nhỏ mỗi ngày để kết nối với con tuổi dậy thì:

  • Khi con gặp khó, đừng vội lao vào gỡ rối. Mình sẽ học cách nán lại một nhịp và hỏi: "Con muốn tự thử trước, hay cần mẹ hỗ trợ?"

  • Khi con đến trễ hay quên đồ, thay vì cằn nhằn, mình sẽ hỏi: "Lần sau mình có thể làm gì khác đi để không phải cuống cuồng như vậy nhỉ?"

  • Và khi con thất bại, mình sẽ chỉ mỉm cười xoa dịu: "Mẹ tin là con sẽ rút ra được một kinh nghiệm hay ho từ chuyện này."

Mình biết, sẽ có những chuyến tàu con đến trễ. Nhưng mình muốn học cách lùi lại bên lề trạm chờ, tin tưởng rằng con sẽ tự tìm ra nhịp điệu vững chãi của riêng mình.


Góc chia sẻ cùng Susan


Hành trình làm mẹ chưa bao giờ là một đường thẳng, và chúng ta không cần phải bước đi một mình trên con đường đầy những bối rối ấy. Giúp mình viết một đoạn ngắn dành cho các phụ huynh cũng đang có tâm tình, vì con tuổi teen muốn chia sẻ cùng Susan, hãy gửi thư cho Susan nhé. Trạm chờ Phép màu luôn ở đây, một góc nhỏ an toàn để chúng ta cùng ngồi lại, hít thở và lắng nghe.


“Làm mẹ tỉnh thức không phải là luôn đi trước con một bước, mà là học cách đứng đúng khoảng cách – đủ gần để yêu thương, đủ xa để con tự đi. Bởi vì, nếu ta cứ giơ tay dừng chuyến tàu giúp con mãi, con sẽ chẳng bao giờ biết rằng chính đôi chân của con – mới là tấm vé để bước lên hành trình của riêng mình."

🚋 Ghi chú nhỏ:

“Tram” là tàu điện chạy trên mặt đất – một phương tiện giao thông công cộng phổ biến ở Melbourne.

Comments


Your paragraph text (3).png
susan_edited_edited.jpg
Stylized Train Logo for Emotion Station (1000 x 1000 px) (5).png

Người gieo hạt

Chào bạn, mình là Susan. Một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Mình ở đây để lắng nghe và đồng hành.

Untitled design (14).png

Túi Hành Trang

Gemini_Generated_Image_wjtqg7wjtqg7wjtq.png

Mẹ đang bối rối?

Mở túi thần kỳ ngay.

Untitled design (26).png

Những chia sẻ tại Emotion Station được đúc kết từ hành trình trải nghiệm thực tế, quá trình học tập và nghiên cứu nghiêm túc của Susan về Tâm lý học & Khoa học thần kinh.

Tuy nhiên, đây là những góc nhìn mang tính tham khảo và hỗ trợ, không nhằm mục đích thay thế cho các chẩn đoán hay phác đồ điều trị chuyên môn từ bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý y tế.

Mỗi chúng ta đều có một câu chuyện riêng. Nếu bạn đang đối mặt với những cơn bão cảm xúc quá lớn, hãy ưu tiên tìm kiếm sự hỗ trợ y tế chuyên nghiệp.

Còn nếu bạn cần một không gian an toàn để được lắng nghe trọn vẹn, không phán xét và được nâng đỡ để tự tìm lại sự cân bằng...

Tiếp tục hành trình cùng Emotion Station, chúng ta cùng hiểu rằng:

  • Đây là không gian chia sẻ cởi mở, không cam kết một 'phép màu' áp dụng cho tất cả.

  • Bạn là người nắm giữ sức mạnh và trách nhiệm đối với sự chuyển hóa của chính mình.

Hẹn gặp lại bạn trong những chia sẻ tiếp theo.

  • Facebook
  • Youtube
  • Twitter
  • TikTok
Chào bạn ...

Mình là Susan - một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Tại Emotion Station, mình không đưa ra lời khuyên hoàn hảo, mình chia sẻ cách để 'làm hòa' với những cảm xúc không hoàn hảo. Cảm ơn bạn đã ghé thăm trạm dừng chân này.

© 2025 by Emotion Station 

Hành trang Tỉnh thức

 

~ Bình an của mẹ là điểm tựa của con ~

Nhận thư từ Susan

Mỗi tối thứ 6, mình sẽ gửi bạn một email nhỏ về những bài học tỉnh thức mình chiêm nghiệm được trong tuần. Không spam, chỉ có sự bình yên. Nhập email của bạn:
bottom of page