

Khi con bị gọi là "Vô Cảm": Bài học về sự im lặng và hiện diện.
Có những ngày, mình không “học” điều gì mới. Chỉ là một biến cố đủ lớn để kéo những lớp cảm xúc sâu nhất trong mình trồi lên mặt nước. Hôm nay là một ngày như thế. Lớp 1: Lo – nỗi lo nguyên sơ của một người con Khi mẹ được đưa vào phòng mổ vì u não, mọi suy nghĩ trong mình co lại thành một điểm rất nhỏ: Chỉ cần mẹ sống. 36 tiếng không ngủ. Không còn khái niệm đúng – sai, phải – trái. Chỉ có một nhịp đập mong manh đang được giữ lại. Trong lớp cảm xúc này, mình không phải là “
2 days ago


"Nó là đứa bé hư phải không?" – Câu hỏi khiến tôi mất ngủ
Nếu mai này con chọn lối đi rất khác, Điều tôi sợ nhất là con khổ? Hay là sợ ánh nhìn của người khác làm tôi lung lay? Đã quá nửa đêm, nhưng tôi vẫn chưa thể chợp mắt. Không phải vì công việc bộn bề. Mà vì một câu hỏi rất ngắn, bâng quơ trong bữa cơm tối. Em gái tôi hỏi, rất tự nhiên: “Có phải chị bạn gọi điện là chị có đứa con gái hư phải không?” Tôi trả lời ngay, gần như là phản xạ: “Nó không phải đứa bé hư. Nó chỉ không đi học chữ mà chọn đi học nghề thôi.” Câu chuyện
Jan 15


Phòng con bừa bộn: Vì sao tôi chọn im lặng thay vì một bài thuyết giảng?
Chuyên mục: Nhật ký học làm mẹ tỉnh thức Chiều chủ nhật, sau một ngày dài đi làm mệt mỏi và nhiều căng thẳng, tôi bước vào phòng con và cảm thấy một cơn gì đó siết nhẹ trong ngực. Đĩa thức ăn còn dang dở trên bàn. Chăn gối trên giường lộn xộn. Quần áo trải khắp sàn nhà. Cơn giận trồi lên rất nhanh. Không ồn ào, nhưng nóng ran. Một câu nói quen thuộc chực trào ra khỏi miệng: “Sáng nay mẹ đã nhắc rồi cơ mà!” Tôi đứng đó vài giây. Tự tìm kiếm lý do để giải thích cho hành vi này
Dec 15, 2025

%20(10).png)
%20(7).png)
%20(9).png)

%20(5).png)

.png)