top of page

Cảm ơn bạn vì đã chọn ở lại đây, và cho phép Susan được hiện diện cùng bạn.

Góc Chiêm Nghiệm | Ngày 11: Căn Bếp 8 Giờ Tối Và Ảo Ảnh Về Sự Trốn Chạy

Ngày 03/04/2026




1. Thước phim đời thực: Bãi chiến trường và khao khát một "nơi khác"


Tối qua, mình trở về nhà khi đồng hồ đã nhích qua con số 8. Cơ thể thực sự rã rời sau một ngày dài làm việc. Mình mệt đến mức chỉ muốn chiên vội một quả trứng ăn cho qua bữa. Thế nhưng, đập vào mắt mình là một căn bếp ngổn ngang và chiếc bàn ăn bày bừa từ ban ngày.

Lúc mới bước vào, mình chỉ thấy hơi khó chịu một chút. Nhưng sau khi ăn xong và xắn tay áo lên bắt đầu rửa mớ chén dĩa không phải do mình bày ra, hạt giống giận dữ bên trong bắt đầu phình to. Hơn một giờ đồng hồ dọn dẹp, sự mệt mỏi về thể chất cộng hưởng với sự bực dọc trong tâm trí tạo thành một khối năng lượng đặc quánh.

Ngay lúc đó, một suy nghĩ xẹt qua và lập tức cuốn mình đi: "Giá như mình có nhà riêng, đi làm về chỉ cần chiên quả trứng ăn xong là đã có thể nghỉ ngơi." 


Căn Bếp 8 Giờ Tối Và Ảo Ảnh Về Sự Trốn Chạy
Căn Bếp 8 Giờ Tối Và Ảo Ảnh Về Sự Trốn Chạy

2. Lớp sương mù vi tế của Bản ngã: Cuộn phim của sự bất công


Đến khi dọn dẹp xong xuôi, nằm xuống giường, lồng ngực mình vẫn còn nguyên sự nặng nề. Mình tự hỏi: Việc rửa chén, dọn bếp vốn dĩ không phải là một công việc vác đá vá trời, tại sao mình lại thấy nó nặng nhọc và tức giận đến thế? Và khao khát có nhà riêng kia, thực chất là vì mình muốn tận hưởng một không gian sống, hay chỉ là một sự trốn chạy?

Và đến hôm nay, khi ngọn đèn của Bài học Ngày 11 vang lên, rọi thẳng vào những câu hỏi đó: "Những ý nghĩ vô nghĩa của tôi đang cho tôi thấy một thế giới vô nghĩa."

Mình chợt vỡ lẽ. Thứ làm mình kiệt sức đêm qua không phải là dầu mỡ bám trên bát đĩa. Cái đĩa dơ, cái bàn bừa bộn vốn dĩ chỉ là một thực tại vật lý trung tính (một thế giới rỗng không). Thứ thực sự làm cơn giận của mình bùng nổ là bởi vì mình đang vừa rửa bát, vừa "rửa" luôn cả những ý nghĩ vô nghĩa mà tâm trí đang gán ghép cho hoàn cảnh đó.

  • Mình không rửa một cái đĩa, mình đang kỳ cọ "sự thiếu ý thức của người bày ra".

  • Mình không lau cái bàn, mình đang lau "sự bất công khi mình đi làm về mệt mà không được nghỉ ngơi".

Tâm trí mình đóng vai một chiếc máy chiếu, chứa một cuộn phim đầy ắp sự uất ức, đóng vai nạn nhân, và rồi nó phóng chiếu cuộn phim đó lên "bức tường trắng" là căn bếp. Bản ngã tinh vi ném cho mình một cái phao cứu sinh mang tên "Ngôi nhà riêng". Nó xúi giục mình tin rằng: Thế giới hiện tại thật tệ hại, sự bình an không nằm ở đây, nó nằm ở ngôi nhà trong tương lai cơ.


3. Khoảnh khắc Phép màu: Lật ngược thế giới từ bên trong


Sự thật là, nếu mình dọn ra ở riêng với tâm thế chạy trốn này, Bản ngã sẽ sung sướng đóng gói hành lý đi theo mình. Đến ngôi nhà mới, khi có một bóng đèn hỏng hay một ngày mệt nhọc ập tới, nó sẽ lại tìm một lý do khác để phóng chiếu sự bực dọc.

Thế giới bên ngoài không có khả năng làm mình đau khổ, chính những ý nghĩ phán xét bên trong mình đã làm điều đó. Khoảnh khắc nhận ra điều này, mình quyết định ngừng cào cấu vào "bức tường" hoàn cảnh. Lần tới, nếu phải đứng trước bồn rửa chén, mình sẽ chọn gỡ bỏ cuộn phim của sự bất công xuống. Nước chảy qua tay, xà phòng tạo bọt, cái đĩa sạch đi. Rửa bát chỉ đơn giản là rửa bát. Không có một sự bất công nào bám trên chiếc bát đó cả.


"Thế giới ngoài kia chỉ là tấm gương phản chiếu những gì đang diễn ra bên trong tâm trí tôi. Tôi thu hồi lại quyền lực mà tôi đã trao cho hoàn cảnh. Tôi từ chối việc dùng những ý nghĩ oán trách, nạn nhân để bôi đen thực tại của mình. Tôi không cần phải chạy trốn đến một nơi khác để tìm kiếm sự bình an. Tôi chọn thiết lập sự bình an ngay tại giây phút này, ngay tại căn bếp này, bằng cách làm rỗng tâm trí và thay một cuộn phim của sự chấp nhận."

Phép màu không phải là đích đến, mà là một khoảnh khắc bạn cho phép mình dừng lại. Nếu hôm nay, bạn cũng đang gồng gánh những chiếc vali tâm trí nặng trĩu và muốn tìm một nơi để thả lỏng, mình mời bạn ghé vào Trạm Chờ Phép Màu.

Mình đã đóng gói những bài thực hành tĩnh lặng này thành một cuốn sổ tay nhỏ.

Bạn có thể tải file Nhật ký Trạm Chờ Phép Màu #011, in ra và tự pha cho mình một tách trà, và chậm rãi đi qua từng trang.

Hoặc nếu bạn muốn ghi lại nhanh những điều vừa xuất hiện, bạn có thể chọn phiên bản dành cho điện thoại (có thể viết trực tiếp), tại đây—câu trả lời sẽ được gửi lại cho bạn như một cách lưu giữ nhẹ nhàng.


Chúng ta cùng nhau ngồi xuống, bóc từng lớp nhãn mác và giành lại cây bút viết nên câu chuyện của chính mình nhé.

Comments


Your paragraph text (3).png
Untitled design (26).png

Những chia sẻ tại Emotion Station được đúc kết từ hành trình trải nghiệm thực tế, quá trình học tập và nghiên cứu nghiêm túc của Susan về Tâm lý học & Khoa học thần kinh.

Tuy nhiên, đây là những góc nhìn mang tính tham khảo và hỗ trợ, không nhằm mục đích thay thế cho các chẩn đoán hay phác đồ điều trị chuyên môn từ bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý y tế.

Mỗi chúng ta đều có một câu chuyện riêng. Nếu bạn đang đối mặt với những cơn bão cảm xúc quá lớn, hãy ưu tiên tìm kiếm sự hỗ trợ y tế chuyên nghiệp.

Còn nếu bạn cần một không gian an toàn để được lắng nghe trọn vẹn, không phán xét và được nâng đỡ để tự tìm lại sự cân bằng...

Tiếp tục hành trình cùng Emotion Station, chúng ta cùng hiểu rằng:

  • Đây là không gian chia sẻ cởi mở, không cam kết một 'phép màu' áp dụng cho tất cả.

  • Bạn là người nắm giữ sức mạnh và trách nhiệm đối với sự chuyển hóa của chính mình.

Hẹn gặp lại bạn trong những chia sẻ tiếp theo.

  • Facebook
  • Youtube
  • Twitter
  • TikTok
Chào bạn ...

Mình là Susan - một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Tại Emotion Station, mình không đưa ra lời khuyên hoàn hảo, mình chia sẻ cách để 'làm hòa' với những cảm xúc không hoàn hảo. Cảm ơn bạn đã ghé thăm trạm dừng chân này.

© 2025 by Emotion Station 

Hành trang Tỉnh thức

 

~ Bình an của mẹ là điểm tựa của con ~

Nhận thư từ Susan

Mỗi tối thứ 6, mình sẽ gửi bạn một email nhỏ về những bài học tỉnh thức mình chiêm nghiệm được trong tuần. Không spam, chỉ có sự bình yên. Nhập email của bạn:
bottom of page