top of page

Cảm ơn bạn vì đã chọn ở lại đây, và cho phép Susan được hiện diện cùng bạn.

Góc Chiêm Nghiệm | Ngày 31: Tôi Từ Chối Là Nạn Nhân Của Những Bữa Sáng Và Chuyến Xe Tram

Ngày 23/04/2026




1. Thước phim đời thực: Khi kịch bản "Nạn nhân" bắt đầu được soạn thảo


Sáng nay mình dậy trễ. Guồng quay hối hả hiện lên ngay lập tức: chuẩn bị breakfast, làm lunchbox cho các con, và kết quả là mình trễ hơn thường lệ 15 phút. Khi bước vào phòng gọi con trai, nhìn thấy con vẫn đang ngủ say sưa, một cơn bực bội nhỏ bỗng chốc trồi lên.

Bản ngã của mình bắt đầu lầm bầm: "Vì làm đồ ăn sáng cho con mà mình trễ giờ, vậy mà con vẫn nằm đây". Trong tích tắc, mình đã tự biến mình thành một người mẹ nạn nhân, đang phải gánh chịu sự thiệt thòi vì sự vô tâm của con cái.


Tôi Từ Chối Là Nạn Nhân Của Những Bữa Sáng Và Chuyến Xe Tram
Tôi Từ Chối Là Nạn Nhân Của Những Bữa Sáng Và Chuyến Xe Tram

2. Lớp sương mù vi tế: Lựa chọn từ bỏ vai diễn


Rất may, ánh sáng chánh niệm đã kịp soi rọi. Mình nhìn thấy ý nghĩ buộc tội đó và chọn dừng lại. Thay vì một lời gắt gỏng, mình nhẹ nhàng hỏi: "Quên bật báo thức à con?". Một câu hỏi trung tính, không phán xét, đã hóa giải toàn bộ sự căng thẳng trong không gian.

Mình nhận ra sự trễ giờ của mình là lựa chọn của mình, và việc con chưa dậy là một sự cố báo thức của con. Mình không còn mượn hình ảnh của con để làm cái cớ cho sự khó chịu bên trong mình nữa. Vai diễn "người mẹ hy sinh bị bỏ rơi" lập tức sụp đổ, nhường chỗ cho sự thấu hiểu giữa hai mẹ con.


3. Khoảnh khắc Phép màu: Nụ cười trên sân ga lỡ nhịp


Khi mình gần đến bến và nhìn chuyến tram lướt đi ngay trước mắt, thay vì thất vọng, mình lại cảm thấy một sự tĩnh tại lạ kỳ. Những phút chờ đợi chuyến tiếp theo lại trở thành khoảng thời gian quý báu để mình mở bài thực hành Ngày 31: "Tôi không phải là nạn nhân của thế giới tôi nhìn thấy".

Mình đã mỉm cười. Phép màu không phải là việc chuyến xe tram dừng lại đợi mình, mà là việc mình không còn để cho hoàn cảnh – dù là bữa sáng muộn hay chuyến xe lỡ – điều khiển cảm xúc của mình nữa. Bình an quay trở lại ngay giây phút mình buông bỏ cái tôi nạn nhân để đón nhận mọi sự như chúng vốn là.


"Tôi nhận ra thế giới chỉ có thể biến tôi thành nạn nhân khi tôi tự mình chấp nhận vai diễn đó. Tôi từ bỏ việc đổ lỗi cho những người thân yêu về những áp lực hay sự trễ nải của chính mình. Hôm nay, tôi chọn đứng ngoài mọi sự phán xét và oán trách, để nhìn thấy rằng sự tự do và bình an luôn nằm trong tay tôi, bất kể thế giới ngoài kia có vận hành theo cách nào."

Phép màu không phải là đích đến, mà là một khoảnh khắc bạn cho phép mình dừng lại. Nếu hôm nay, bạn cũng đang gồng gánh những chiếc vali tâm trí nặng trĩu và muốn tìm một nơi để thả lỏng, mình mời bạn ghé vào Trạm Chờ Phép Màu.

Mình đã đóng gói những bài thực hành tĩnh lặng này thành một cuốn sổ tay nhỏ.

Bạn có thể tải file Nhật ký Trạm Chờ Phép Màu #031, in ra và tự pha cho mình một tách trà, và chậm rãi đi qua từng trang.

Hoặc nếu bạn muốn ghi lại nhanh những điều vừa xuất hiện, bạn có thể chọn phiên bản dành cho điện thoại (có thể viết trực tiếp), tại đây—câu trả lời sẽ được gửi lại cho bạn như một cách lưu giữ nhẹ nhàng.


Comments


Your paragraph text (3).png
Untitled design (26).png

Những chia sẻ tại Emotion Station được đúc kết từ hành trình trải nghiệm thực tế, quá trình học tập và nghiên cứu nghiêm túc của Susan về Tâm lý học & Khoa học thần kinh.

Tuy nhiên, đây là những góc nhìn mang tính tham khảo và hỗ trợ, không nhằm mục đích thay thế cho các chẩn đoán hay phác đồ điều trị chuyên môn từ bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý y tế.

Mỗi chúng ta đều có một câu chuyện riêng. Nếu bạn đang đối mặt với những cơn bão cảm xúc quá lớn, hãy ưu tiên tìm kiếm sự hỗ trợ y tế chuyên nghiệp.

Còn nếu bạn cần một không gian an toàn để được lắng nghe trọn vẹn, không phán xét và được nâng đỡ để tự tìm lại sự cân bằng...

Tiếp tục hành trình cùng Emotion Station, chúng ta cùng hiểu rằng:

  • Đây là không gian chia sẻ cởi mở, không cam kết một 'phép màu' áp dụng cho tất cả.

  • Bạn là người nắm giữ sức mạnh và trách nhiệm đối với sự chuyển hóa của chính mình.

Hẹn gặp lại bạn trong những chia sẻ tiếp theo.

  • Facebook
  • Youtube
  • Twitter
  • TikTok
Chào bạn ...

Mình là Susan - một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Tại Emotion Station, mình không đưa ra lời khuyên hoàn hảo, mình chia sẻ cách để 'làm hòa' với những cảm xúc không hoàn hảo. Cảm ơn bạn đã ghé thăm trạm dừng chân này.

© 2025 by Emotion Station 

Hành trang Tỉnh thức

 

~ Bình an của mẹ là điểm tựa của con ~

Nhận thư từ Susan

Mỗi tối thứ 6, mình sẽ gửi bạn một email nhỏ về những bài học tỉnh thức mình chiêm nghiệm được trong tuần. Không spam, chỉ có sự bình yên. Nhập email của bạn:
bottom of page