top of page

Cảm ơn bạn vì đã chọn ở lại đây, và cho phép Susan được hiện diện cùng bạn.

Góc Chiêm Nghiệm | Ngày 2: Chuyến Tàu Khói Đen Và Khoảng Không Im Lặng

Ngày 25/3/2026





1. Thước phim đời thực (Tình huống hôm nay):


Giờ cơm tối, Tom vẫn cuộn mình nằm im lìm trong lớp chăn.

Theo phản xạ cũ, cỗ máy dán nhãn chực chờ phóng ra những từ ngữ quen thuộc: "lười biếng" hay "giờ này mà vẫn còn nằm đây".

Cả một buổi tối sau đó, căn nhà chìm sâu vào sự tĩnh lặng của cơn sốt, vắng bóng hoàn toàn những tiếng ríu rít và trêu đùa thường nhật của con.

Khi đi sâu hơn vào khoảng không im ắng ấy, mình nhận ra tiềm thức đã vô tình gán cho sự im lặng của con một ý nghĩa tàn khốc hơn rất nhiều: "Sự bỏ rơi". Sự tĩnh lặng vắng bóng tiếng cười đó đã ấn nút kích hoạt cảm giác bất lực tột độ của một người mẹ, khi nhận ra mình không thể làm gì để con khỏe lại ngay lập tức.


2. Tiếng ồn ngoài đường ray (Điều gì trong tôi phản kháng mạnh nhất?):


Đó là một cuộc giằng xé khốc liệt giữa não logic và hệ thần kinh. Dù miệng đã nhẩm câu: "Tôi đang gán ý nghĩa..." và não bộ biết rất rõ con im lặng chỉ vì cơn sốt, nhưng hệ thần kinh sâu thẳm bên trong vẫn gào thét. Đứa trẻ bên trong mình hoảng loạn trước sự im vắng. Nỗi sợ cứ chực trào nơi lồng ngực, không ngừng thúc giục mình phải làm một điều gì đó, phải vội vã nói một câu gì đó để phá tan bầu không khí này, cốt chỉ để lấp liếm và trốn chạy khỏi cảm giác bất an đang cuộn trào.


3. Khoảnh khắc Phép màu (Khi tôi không còn chắc chắn về ý nghĩa đó nữa...):


Có hai phép màu nhỏ bé nhưng rực rỡ đã nở hoa hôm nay:

  • Chiều nay: Nhờ một nhịp lùi lại kịp thời, mình đã giữ chặt cái nhãn "bướng bỉnh", không ném nó về phía con. Thay vì cằn nhằn, mình đã kịp cất tiếng hỏi đầy bao dung: "Sao vậy con?". Chỉ một nhịp dừng lại ấy, mình đã bảo vệ trọn vẹn sự kết nối.

  • Tối nay: Phép màu không mang hình hài của sự bình an ngay lập tức. Phép màu nằm ở chỗ: Mình nhìn thấu chuyến tàu mang tên "Nỗi sợ bị bỏ rơi" đang xình xịch chạy qua, nhả đầy khói đen bóp nghẹt lồng ngực... nhưng mình KIÊN QUYẾT CHỌN không bước lên toa tàu đó. Mình ngồi yên ở Trạm chờ, cho phép con được im lặng dưỡng bệnh, và dũng cảm cho phép chính mình được... bất an. Mình không cuống cuồng phản ứng, không cố phá vỡ thực tại. Ngay khoảnh khắc chịu đựng được sự bất an đó, mình biết mình đã giật lại được cây bút từ tay bản ngã.


"Sự im lặng của ngày hôm nay chỉ đơn thuần là sự im lặng. Nó không mang theo lời từ chối, cũng không chứa đựng sự bỏ rơi. Tôi nhận trách nhiệm về mọi nỗi sợ hãi mà tôi đã tự vẽ lên khoảng trống ấy. Bắt đầu từ giây phút này, tôi cho phép mình được hiện diện cùng sự bất an mà không cần trốn chạy. Bằng cách từ chối phản ứng theo thói quen cũ, tôi chính thức thu hồi lại ý nghĩa của thế giới, và trao trả tình yêu thương về đúng bản chất thuần khiết của nó."

Phép màu không phải là đích đến, mà là một khoảnh khắc bạn cho phép mình dừng lại. Nếu hôm nay, bạn cũng đang gồng gánh những chiếc vali tâm trí nặng trĩu và muốn tìm một nơi để thả lỏng, mình mời bạn ghé vào Trạm Chờ Phép Màu.

Mình đã đóng gói những bài thực hành tĩnh lặng này thành một cuốn sổ tay nhỏ. Bạn có thể tải file Nhật ký Trạm Chờ Phép Màu #002, in ra và tự pha cho mình một tách trà. Chúng ta cùng nhau ngồi xuống, bóc từng lớp nhãn mác và giành lại cây bút viết nên câu chuyện của chính mình nhé.

Comments


Your paragraph text (3).png
Untitled design (26).png

Những chia sẻ tại Emotion Station được đúc kết từ hành trình trải nghiệm thực tế, quá trình học tập và nghiên cứu nghiêm túc của Susan về Tâm lý học & Khoa học thần kinh.

Tuy nhiên, đây là những góc nhìn mang tính tham khảo và hỗ trợ, không nhằm mục đích thay thế cho các chẩn đoán hay phác đồ điều trị chuyên môn từ bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý y tế.

Mỗi chúng ta đều có một câu chuyện riêng. Nếu bạn đang đối mặt với những cơn bão cảm xúc quá lớn, hãy ưu tiên tìm kiếm sự hỗ trợ y tế chuyên nghiệp.

Còn nếu bạn cần một không gian an toàn để được lắng nghe trọn vẹn, không phán xét và được nâng đỡ để tự tìm lại sự cân bằng...

Tiếp tục hành trình cùng Emotion Station, chúng ta cùng hiểu rằng:

  • Đây là không gian chia sẻ cởi mở, không cam kết một 'phép màu' áp dụng cho tất cả.

  • Bạn là người nắm giữ sức mạnh và trách nhiệm đối với sự chuyển hóa của chính mình.

Hẹn gặp lại bạn trong những chia sẻ tiếp theo.

  • Facebook
  • Youtube
  • Twitter
  • TikTok
Chào bạn ...

Mình là Susan - một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Tại Emotion Station, mình không đưa ra lời khuyên hoàn hảo, mình chia sẻ cách để 'làm hòa' với những cảm xúc không hoàn hảo. Cảm ơn bạn đã ghé thăm trạm dừng chân này.

© 2025 by Emotion Station 

Hành trang Tỉnh thức

 

~ Bình an của mẹ là điểm tựa của con ~

Nhận thư từ Susan

Mỗi tối thứ 6, mình sẽ gửi bạn một email nhỏ về những bài học tỉnh thức mình chiêm nghiệm được trong tuần. Không spam, chỉ có sự bình yên. Nhập email của bạn:
bottom of page