Góc Chiêm Nghiệm | Ngày 1: Tờ Giấy Trắng Đầu Tiên
- Susan Phan

- Mar 23
- 3 min read
Updated: Mar 27
Ngày 24/3/2026

Khi mọi thứ… tưởng như rất dễ
Mình đảo mắt quanh phòng. Những đồ vật quen thuộc lướt qua trong tầm nhìn — chiếc ghế, bức tường, ly nước trên bàn.
Mình thầm nhẩm:
“Vật này không có ý nghĩa gì cả.”
Mọi thứ diễn ra khá nhẹ nhàng. Không có sự phản kháng. Không có cảm giác khó chịu.
Một phần trong mình khẽ mỉm cười:
“À… có lẽ mình đã đi được một đoạn đường rồi. Bản ngã cũng không còn mạnh như trước nữa.”
Nhưng rồi…
Ánh mắt mình dừng lại nơi chiếc bàn —nơi Tom đang ngồi, cúi đầu vẽ.
Và mọi thứ… không còn như lúc nãy nữa.

Tiếng ồn ngoài đường ray (Khi Bản ngã bắt đầu lên tiếng)
Trong một thoáng rất nhanh, câu nói xuất hiện:
“Tom không có ý nghĩa gì cả.”
Và ngay lập tức —tim mình đập mạnh.
Một cảm giác rất thật, rất sâu… như bị chạm vào điều gì đó thiêng liêng.
Tâm trí mình gần như hoảng hốt:
“Không… điều này không đúng.”
“Nếu Tom không có ý nghĩa gì… thì điều gì trên đời này còn có ý nghĩa với mình?”
Đó không còn là một câu thực hành nữa. Nó chạm vào một nơi rất sâu bên trong — nơi mình đã gắn quá nhiều ý nghĩa, quá nhiều yêu thương, và có lẽ… cả nỗi sợ mất đi.
Sau khi bài thực hành kết thúc, cảm giác khó chịu vẫn còn ở lại.
Không ồn ào. Nhưng rất rõ.
Một tiếng nói nhỏ vẫn thì thầm:
“Bài tập này có gì đó không đúng…”
“Tại sao lại phải làm cho mọi thứ trở nên vô nghĩa?”
Và lúc đó, mình nhận ra:
Bản ngã không thật sự sợ “vô nghĩa” Nó sợ… mất đi những gì nó đang bám vào để định nghĩa bản thân
Khoảnh khắc phép màu (Khi mình không quay đi)
Mình đã không dừng lại ở sự khó chịu đó.
Không cố giải thích. Không cố làm cho nó “hợp lý hơn”.
Chỉ đơn giản là… ở lại.
Mình tiếp tục nhẩm:
“Tom không có ý nghĩa gì cả.”
“Tôi không có ý nghĩa gì cả.”
Và rồi…
Có một điều gì đó bắt đầu nới lỏng.
Không phải trong suy nghĩ. Mà trong cơ thể.
Lồng ngực mình giãn ra… như thể có một lớp căng vừa được tháo xuống.
Trong khoảnh khắc đó, mình chợt thấy:
Tom vẫn ở đó. Mình vẫn ở đây.
Không có gì biến mất. Không có gì bị lấy đi.
Chỉ là…
Những “ý nghĩa” mình từng gán lên bỗng trở nên… không còn cần thiết nữa
Và trong khoảng trống rất lặng đó, một sự thật rất đơn giản hiện ra:
Mọi thứ… chỉ đang là chính nó. Ý nghĩa chưa bao giờ nằm ở sự vật. Nó nằm trong cách mình nhìn.
Một lớp sâu hơn mình nhận ra
Có lẽ điều khiến mình khó chịu không phải là câu:
“Tom không có ý nghĩa”
Mà là:
“Nếu Tom không còn là ‘ý nghĩa’ của mình…thì mình là ai?”
Và trong khoảnh khắc mình buông câu hỏi đó xuống…
Không phải mình mất đi điều gì.
Mà là:
mình không còn cần phải nắm giữ quá chặt nữa
Một điều mình mang theo
Có những thứ không cần phải “có ý nghĩa”để vẫn có thể được yêu thương trọn vẹn.
Phép màu không phải là đích đến, mà là một khoảnh khắc bạn cho phép mình dừng lại. Nếu hôm nay, bạn cũng đang gồng gánh những chiếc vali tâm trí nặng trĩu và muốn tìm một nơi để thả lỏng, mình mời bạn ghé vào Trạm Chờ Phép Màu.
Mình đã đóng gói những bài thực hành tĩnh lặng này thành một cuốn sổ tay nhỏ. Bạn có thể tải file Nhật ký Trạm Chờ Phép Màu #01, in ra và tự pha cho mình một tách trà. Chúng ta cùng nhau ngồi xuống, bóc từng lớp nhãn mác và giành lại cây bút viết nên câu chuyện của chính mình nhé.
.png)



.png)

%20(5).png)
.png)

.png)
Comments