top of page

Cảm ơn bạn vì đã chọn ở lại đây, và cho phép Suzan được hiện diện cùng bạn.

Góc Chiêm Nghiệm | Ngày 18: Tấm Kính Bẩn Trên Chuyến Xe Tram Và Tiêu Cự Của Tâm Trí

Apr 10
3 min read

Updated: Apr 12

Ngày 10/04/2026




1. Thước phim đời thực: Bầu trời qua ô cửa bám bụi


Sáng nay, nhịp sống bắt đầu bằng một chuyến xe tram quen thuộc. Chỗ ngồi vẫn vậy, khung cảnh bên ngoài vẫn thế, nhưng hôm nay, ánh mắt mình lại vô tình va phải những vết bụi bẩn bám đầy trên tấm kính cửa sổ.

Chỉ trong một cái chớp mắt, một chút gợn của sự khó chịu trào lên trong lồng ngực: "Sao cửa kính lại bẩn thế này?".

Nhưng ngay tại khoảnh khắc sự bực dọc định vươn lên chiếm lấy tâm trí, Bài học số 18 bỗng vang lên như một tiếng chuông tĩnh thức: "Tôi không cô đơn trong trải nghiệm... mà tôi nhìn thấy". Mình giật mình lùi lại một nhịp, quan sát lại toàn bộ không gian xung quanh. Bầu trời ngoài kia vẫn rực rỡ, tấm kính vẫn ở đó, và những vết bẩn cũng vậy. Nhưng cái cách mỗi người trên chuyến xe này trải nghiệm thực tại đó lại hoàn toàn khác biệt.


Tấm Kính Bẩn Trên Chuyến Xe Tram Và Tiêu Cự Của Tâm Trí
Tấm Kính Bẩn Trên Chuyến Xe Tram Và Tiêu Cự Của Tâm Trí

2. Lớp sương mù vi tế: Lựa chọn tiêu cự cho lăng kính


Cùng một tấm kính bẩn, nhưng có người sẽ chọn nhìn chằm chằm vào vết bụi và cau mày khó chịu. Có người chọn lờ đi, cắm mặt vào màn hình điện thoại hay mải mê với công việc riêng. Và cũng sẽ có người phóng tầm mắt ra xa, nhìn xuyên qua những vết ố để thưởng thức trọn vẹn vẻ đẹp của bầu trời.

Thực tế là, có những ngày tâm trí rỗng rang, đắm chìm vào sắc xanh của mây trời, mình hoàn toàn không nhìn thấy bất kỳ vết bẩn nào. Lại có những ngày miên man với dòng suy tư riêng, mình hướng mắt ra cửa sổ nhưng chẳng thu vào tầm nhìn một chi tiết nào cả. Vết bẩn chưa bao giờ là vấn đề, vấn đề nằm ở tiêu cự của tâm trí.

Khi mình chọn khóa tiêu cự vào vết bẩn, mình tạo ra sự bực dọc. Và theo đúng tinh thần của Bài 18, mình "không cô đơn" với sự bực dọc đó. Cái nhíu mày của mình, năng lượng nặng nề của mình sẽ rò rỉ ra không gian, lây lan sang người ngồi cạnh, theo mình đến chỗ làm và phả vào những người mình tiếp xúc.


3. Khoảnh khắc Phép màu: Nhìn xuyên qua ảo ảnh


Sáng nay, chuyến xe tram đã trở thành một bài học tuyệt đẹp. Mình nhận ra sự bình an không đến từ việc chúng ta phải cầm giẻ đi lau sạch mọi tấm kính trên cuộc đời này. Bình an đến từ quyền năng thay đổi tiêu cự của đôi mắt.

Vết bẩn của sự phán xét, của nỗi sợ hãi hay định kiến luôn tồn tại trong cuộc sống thường nhật. Nhưng đằng sau những tì vết đó, "bầu trời" của Thực tại, của Tình yêu và sự tĩnh lặng vẫn luôn bao la chờ đợi. Khi chọn dời điểm nhìn xuyên qua những vết bụi bẩn để thấy bầu trời, lồng ngực tự nhiên giãn ra. Và phần thưởng tuyệt vời nhất là: Khi mình chọn nhìn bằng sự bình an, mình cũng đang vô thức phát sóng một tần số an lành lên toàn bộ chuyến xe, xoa dịu chính mình và cả thế giới xung quanh.


"Tôi nhận ra mình là người nắm giữ quyền quyết định tiêu cự của tâm trí. Tôi từ chối việc khóa chặt ánh nhìn vào những tì vết, khiếm khuyết hay nỗi sợ hãi bề mặt. Tôi chọn mở rộng lăng kính, nhìn xuyên qua những 'vết bẩn' của ảo ảnh để đón nhận sự rỗng rang của thực tại. Và tôi biết rằng, khi tôi chọn sự bình an, toàn bộ thế giới quanh tôi cũng được chữa lành theo trải nghiệm đó."

Phép màu không phải là đích đến, mà là một khoảnh khắc bạn cho phép mình dừng lại. Nếu hôm nay, bạn cũng đang gồng gánh những chiếc vali tâm trí nặng trĩu và muốn tìm một nơi để thả lỏng, mình mời bạn ghé vào Trạm Chờ Phép Màu.

Mình đã đóng gói những bài thực hành tĩnh lặng này thành một cuốn sổ tay nhỏ.

Bạn có thể tải file Nhật ký Trạm Chờ Phép Màu #018, in ra và tự pha cho mình một tách trà, và chậm rãi đi qua từng trang.

Hoặc nếu bạn muốn ghi lại nhanh những điều vừa xuất hiện, bạn có thể chọn phiên bản dành cho điện thoại (có thể viết trực tiếp), tại đây—câu trả lời sẽ được gửi lại cho bạn như một cách lưu giữ nhẹ nhàng.


Comments


Your paragraph text (3).png
Untitled design (26).png

Những chia sẻ tại Emotion Station được đúc kết từ hành trình trải nghiệm thực tế, quá trình học tập và nghiên cứu nghiêm túc của Susan về Tâm lý học & Khoa học thần kinh.

Tuy nhiên, đây là những góc nhìn mang tính tham khảo và hỗ trợ, không nhằm mục đích thay thế cho các chẩn đoán hay phác đồ điều trị chuyên môn từ bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý y tế.

Mỗi chúng ta đều có một câu chuyện riêng. Nếu bạn đang đối mặt với những cơn bão cảm xúc quá lớn, hãy ưu tiên tìm kiếm sự hỗ trợ y tế chuyên nghiệp.

Còn nếu bạn cần một không gian an toàn để được lắng nghe trọn vẹn, không phán xét và được nâng đỡ để tự tìm lại sự cân bằng...

Tiếp tục hành trình cùng Emotion Station, chúng ta cùng hiểu rằng:

  • Đây là không gian chia sẻ cởi mở, không cam kết một 'phép màu' áp dụng cho tất cả.

  • Bạn là người nắm giữ sức mạnh và trách nhiệm đối với sự chuyển hóa của chính mình.

Hẹn gặp lại bạn trong những chia sẻ tiếp theo.

avatar.png
Chào bạn ...

Mình là Suzan - một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Tại Emotion Station, mình không đưa ra lời khuyên hoàn hảo, mình chia sẻ cách để 'làm hòa' với những cảm xúc không hoàn hảo. Cảm ơn bạn đã ghé thăm trạm dừng chân này.
  • Facebook
  • Youtube
  • Twitter
  • TikTok

© 2026 by Emotion Station 

Hành trang Tỉnh thức

 

~ Bình an của mẹ là điểm tựa của con ~

Nhận thư từ Suzan

Mỗi tối thứ 6, mình sẽ gửi bạn một email nhỏ về những bài học tỉnh thức mình chiêm nghiệm được trong tuần. Không spam, chỉ có sự bình yên. Nhập email của bạn:
bottom of page