top of page

Cảm ơn bạn vì đã chọn ở lại đây, và cho phép Suzan được hiện diện cùng bạn.

Góc Chiêm Nghiệm | Ngày 16: Lời Giải Thích Dư Thừa Và Cơn Đói Sự Công Nhận Của Bản Ngã

Apr 8
4 min read

Ngày 08/04/2026




1. Thước phim đời thực: Lời khen ngợi và sự "phá lệ" của một người ít nói


Hôm nay ở cửa hàng, một vị khách mang điện thoại đến với yêu cầu kiểm tra cổng sạc. Mình dùng một thiết bị đo dòng điện — vốn dĩ chỉ là một công cụ vật lý hết sức đơn giản để xem dòng điện có đi vào máy hay không. Khi cắm vào, mình báo với khách rằng máy sạc vẫn ổn, chỉ là cổng tiếp xúc đang bị dơ, có thể vệ sinh lại với một mức phí nhỏ.

Vị khách có lẽ lần đầu tiên nhìn thấy cách đo đạc này nên tỏ ra vô cùng thích thú. Anh ấy thốt lên: "Wow, what’s that? It’s so interesting." (Chà, cái gì vậy? Thú vị quá).

Lẽ ra, mọi thứ chỉ cần dừng lại ở một câu trả lời đơn giản, đúng trọng tâm: "Đó là thiết bị đo dòng điện, giúp kiểm tra xem điện thoại của bạn có sạc ổn không". Nhưng không. Trước ánh mắt ngưỡng mộ và tò mò của vị khách, một người vốn dĩ có thói quen kiệm lời như mình bỗng dưng... "phá lệ". Mình bắt đầu thao thao bất tuyệt, giải thích thêm rất nhiều, thậm chí cố ý cài cắm thêm một vài chi tiết kỹ thuật phức tạp để bản thân trông có vẻ thật "thông tuệ" và chuyên nghiệp.


Lời Giải Thích Dư Thừa Và Cơn Đói Sự Công Nhận Của Bản Ngã
Lời Giải Thích Dư Thừa Và Cơn Đói Sự Công Nhận Của Bản Ngã

2. Lớp sương mù vi tế: Ảo ảnh của một sự chia sẻ "trung tính"


Khi vị khách đã rời đi, trả lại cho cửa hàng không gian tĩnh lặng, ánh sáng của Bài học Ngày 16 lập tức dội thẳng vào tâm trí mình: "Tôi không có những ý nghĩ trung tính".

Mình ngồi xuống và bắt đầu bóc tách từng lời nói vừa buông ra. Sự thật bị lột trần khiến mình phải giật mình: Bất kỳ lời nào mình nói ra, hay bất kỳ suy nghĩ nào xẹt qua trong đầu, đều luôn được cắm rễ vào một động cơ ngầm bên dưới.

Khi giải thích dông dài với vị khách, tâm trí mình hoàn toàn không ở trạng thái "trung tính" — tức là chỉ đơn thuần trao đi một thông tin vật lý. Đằng sau lớp vỏ bọc nhiệt tình, chuyên môn và tốt bụng ấy, thực chất là một Bản ngã đang vô cùng "đói khát". Nó thèm khát cái cảm giác quan trọng, thèm khát sự công nhận, và nó đã nhanh chóng chớp lấy tiếng "Wow" của một người lạ mặt để tự thổi phồng cái "Tôi" của mình lên.


3. Khoảnh khắc Phép màu: Dũng cảm nhìn thấu góc khuất


Ngày ngày trôi qua, chúng ta hiếm khi nào dừng lại để ý thức về khởi nguồn của từng suy nghĩ hay lời nói. Chúng ta cứ ngỡ mình đang giao tiếp một cách bình thường, trong khi thực tế, vô số lời nói được thốt ra chỉ để phục vụ cho sự bám víu và khát khao được chú ý của Bản ngã.

Việc "bắt quả tang" sự vi tế này có thể mang lại đôi chút chột dạ, nhưng lại mang đến một sức mạnh giải phóng khổng lồ. Khoảnh khắc mình ngồi tĩnh lặng và dũng cảm thừa nhận: "Tôi đã nói nhiều vì tôi thèm khát sự công nhận", đó chính là lúc Phép màu hiển lộ. Mình không phán xét bản thân, chỉ đơn giản là mỉm cười nhìn thấu nó. Sự thành thật tuyệt đối với những bóng tối bên trong chính là cách duy nhất để ta không còn bị chúng giật dây trong vô thức.


"Tôi nhận ra không có một ý nghĩ hay lời nói nào là vô thưởng vô phạt. Chúng mang theo sự rỗng rang của Tình yêu, hoặc sự đòi hỏi của Bản ngã. Tôi dũng cảm soi rọi vào những góc khuất thèm khát sự công nhận bên trong mình, không trốn tránh, không phán xét. Tôi chọn sự tĩnh lặng để thanh lọc lại động cơ của chính mình, rèn luyện sự tỉnh thức trước khi buông từng lời nói, để mọi sự giao tiếp đều xuất phát từ lòng chân thành thuần khiết nhất."

Phép màu không phải là đích đến, mà là một khoảnh khắc bạn cho phép mình dừng lại. Nếu hôm nay, bạn cũng đang gồng gánh những chiếc vali tâm trí nặng trĩu và muốn tìm một nơi để thả lỏng, mình mời bạn ghé vào Trạm Chờ Phép Màu.

Mình đã đóng gói những bài thực hành tĩnh lặng này thành một cuốn sổ tay nhỏ.

Bạn có thể tải file Nhật ký Trạm Chờ Phép Màu #016, in ra và tự pha cho mình một tách trà, và chậm rãi đi qua từng trang.

Hoặc nếu bạn muốn ghi lại nhanh những điều vừa xuất hiện, bạn có thể chọn phiên bản dành cho điện thoại (có thể viết trực tiếp), tại đây—câu trả lời sẽ được gửi lại cho bạn như một cách lưu giữ nhẹ nhàng.


Comments


Your paragraph text (3).png
Untitled design (26).png

Những chia sẻ tại Emotion Station được đúc kết từ hành trình trải nghiệm thực tế, quá trình học tập và nghiên cứu nghiêm túc của Susan về Tâm lý học & Khoa học thần kinh.

Tuy nhiên, đây là những góc nhìn mang tính tham khảo và hỗ trợ, không nhằm mục đích thay thế cho các chẩn đoán hay phác đồ điều trị chuyên môn từ bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý y tế.

Mỗi chúng ta đều có một câu chuyện riêng. Nếu bạn đang đối mặt với những cơn bão cảm xúc quá lớn, hãy ưu tiên tìm kiếm sự hỗ trợ y tế chuyên nghiệp.

Còn nếu bạn cần một không gian an toàn để được lắng nghe trọn vẹn, không phán xét và được nâng đỡ để tự tìm lại sự cân bằng...

Tiếp tục hành trình cùng Emotion Station, chúng ta cùng hiểu rằng:

  • Đây là không gian chia sẻ cởi mở, không cam kết một 'phép màu' áp dụng cho tất cả.

  • Bạn là người nắm giữ sức mạnh và trách nhiệm đối với sự chuyển hóa của chính mình.

Hẹn gặp lại bạn trong những chia sẻ tiếp theo.

avatar.png
Chào bạn ...

Mình là Suzan - một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Tại Emotion Station, mình không đưa ra lời khuyên hoàn hảo, mình chia sẻ cách để 'làm hòa' với những cảm xúc không hoàn hảo. Cảm ơn bạn đã ghé thăm trạm dừng chân này.
  • Facebook
  • Youtube
  • Twitter
  • TikTok

© 2026 by Emotion Station 

Hành trang Tỉnh thức

 

~ Bình an của mẹ là điểm tựa của con ~

Nhận thư từ Suzan

Mỗi tối thứ 6, mình sẽ gửi bạn một email nhỏ về những bài học tỉnh thức mình chiêm nghiệm được trong tuần. Không spam, chỉ có sự bình yên. Nhập email của bạn:
bottom of page