top of page

Cảm ơn bạn vì đã chọn ở lại đây, và cho phép Suzan được hiện diện cùng bạn.

Góc Chiêm Nghiệm | Ngày 24: Chuyến Xe Tram, Cú Vấp Ngã Và Đặc Quyền Được "Trễ Giờ" Của Con

Apr 16
4 min read

Ngày 16/04/2026



1. Thước phim đời thực: Người phụ nữ vội vã và ý định "giữ cửa"


Sáng nay, trên chuyến xe tram quen thuộc lăn bánh giữa nhịp sống thường nhật, qua ô cửa kính, mình nhìn thấy một người phụ nữ đang hớt hải chạy đuổi theo chiếc xe Tram sắp tới trạm dừng. Phản xạ tự nhiên trong đầu mình lập tức nảy lên một suy nghĩ: "Mình có nên bấm nút giữ cửa để cô ấy có thêm chút thời gian không?".

Ngay khoảnh khắc đó, một đoạn ký ức từ một năm trước bất chợt tua lại trong tâm trí. Mình nhớ đến hình ảnh một người phụ nữ lớn tuổi từng đứng chặn ở cửa vẫy chiếc xe tram, không phải để bà bước lên, mà để níu giữ chút thời gian cho một người phụ nữ khác đang vội vã chạy tới. Ký ức ấy kéo theo hình ảnh của chính mình ngày xưa — một người cũng thường xuyên hớt hải chạy theo những chuyến xe sát giờ, cho đến một ngày mình suýt vấp ngã chúi nhủi ngay trước mũi xe tram.

Chính cú vấp ngã ngày hôm đó đã đánh thức mình. Nó dạy cho mình một bài học sâu sắc rằng: Thay vì vội vàng chạy thục mạng và trao sự an toàn của mình cho người khác hay sự may rủi, mình chỉ cần thay đổi thói quen và ra khỏi nhà sớm hơn 5 đến 10 phút.


Chuyến Xe Tram, Cú Vấp Ngã Và Đặc Quyền Được "Trễ Giờ" Của Con
Chuyến Xe Tram, Cú Vấp Ngã Và Đặc Quyền Được "Trễ Giờ" Của Con

2. Lớp sương mù vi tế: Khi sự "tốt bụng" tước đi bài học trưởng thành


Sự liên tưởng từ cú vấp ngã năm xưa dẫn dắt mình đến một sự "ngộ" rực rỡ về hành trình làm mẹ. Mình nhận ra, trong cách đồng hành cùng cậu con trai tuổi Teen, mình đã từng hóa thân thành "người phụ nữ lớn tuổi đứng vẫy xe tram" ấy không biết bao nhiêu lần.

Bản năng của một người mẹ luôn thúc giục mình ra sức dọn dẹp chướng ngại vật, trì hoãn những khó khăn, và dang tay che chắn mọi vấp ngã với hy vọng con mình có thể bước lên "chuyến xe cuộc đời" một cách êm ái nhất. Mình đã luôn lầm tưởng đó là cách bảo vệ lợi ích tốt nhất dành cho con. Nhưng sự thật là, nếu ngày đó luôn có một người bấm nút giữ cửa xe tram cho mình, mình sẽ mãi mãi mắc kẹt trong vòng lặp hớt hải và lo âu mỗi sáng. Mình sẽ chẳng bao giờ có được năng lực tự sắp xếp lại thời gian.

Việc luôn đứng ra giải cứu, không cho con "trễ chuyến", không cho con "vấp ngã"... thực chất là đang vô tình tước đoạt đi của con cơ hội được trải nghiệm hậu quả, đánh mất đi năng lực tự chịu trách nhiệm với chính cuộc đời mình.


3. Khoảnh khắc Phép màu: Trả lại sự trung tính cho vạn vật


Bài học Ngày 24 của ACIM vang lên như một lời khẳng định tước bỏ mọi ảo tưởng kiểm soát: "Tôi không nhận thức được những gì là tốt nhất cho chính mình".

Chúng ta làm sao có thể nhìn thấu được bức tranh toàn cảnh của Vũ trụ để biết điều gì thực sự tốt cho một ai đó? Lỡ như việc nhỡ chuyến xe, những sai lầm, hay một cú vấp ngã... mới chính là chất xúc tác hoàn hảo nhất để giúp một con người thức tỉnh và thay đổi?

Hôm nay với mình, những chuyến xe tram đến và đi như một sự kiện trung tính. Nó không còn sức mạnh chi phối cảm xúc của mình nữa. Nếu có lỡ chuyến, mình hiểu rằng mình chỉ cần chờ chuyến tiếp theo. Và đối với Tom cũng vậy. Tình yêu thương tỉnh thức lớn nhất mà mình có thể trao cho con lúc này chính là sự lùi lại. Mình cho phép con được trễ chuyến, được vấp ngã, và bình thản trao lại cho con cái đặc quyền vĩ đại nhất của sự trưởng thành: Đặc quyền tự mình đứng lên để rút ra bài học.


"Tôi nhận ra sự bảo bọc thái quá đôi khi lại là rào cản lớn nhất ngăn chặn sự trưởng thành. Tôi từ bỏ việc ép buộc vạn vật phải vận hành theo cái gọi là 'lợi ích tốt nhất' do tâm trí tôi tự vẽ ra. Tôi chọn bình thản đón nhận những cú vấp ngã của chính mình và của những người tôi yêu thương, vì tôi biết ẩn sau lớp vỏ bọc khó khăn ấy chính là món quà của sự chuyển hóa và tỉnh thức."

Phép màu không phải là đích đến, mà là một khoảnh khắc bạn cho phép mình dừng lại. Nếu hôm nay, bạn cũng đang gồng gánh những chiếc vali tâm trí nặng trĩu và muốn tìm một nơi để thả lỏng, mình mời bạn ghé vào Trạm Chờ Phép Màu.

Mình đã đóng gói những bài thực hành tĩnh lặng này thành một cuốn sổ tay nhỏ.

Bạn có thể tải file Nhật ký Trạm Chờ Phép Màu #024, in ra và tự pha cho mình một tách trà, và chậm rãi đi qua từng trang.

Hoặc nếu bạn muốn ghi lại nhanh những điều vừa xuất hiện, bạn có thể chọn phiên bản dành cho điện thoại (có thể viết trực tiếp), tại đây—câu trả lời sẽ được gửi lại cho bạn như một cách lưu giữ nhẹ nhàng.


Comments


Your paragraph text (3).png
Untitled design (26).png

Những chia sẻ tại Emotion Station được đúc kết từ hành trình trải nghiệm thực tế, quá trình học tập và nghiên cứu nghiêm túc của Susan về Tâm lý học & Khoa học thần kinh.

Tuy nhiên, đây là những góc nhìn mang tính tham khảo và hỗ trợ, không nhằm mục đích thay thế cho các chẩn đoán hay phác đồ điều trị chuyên môn từ bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý y tế.

Mỗi chúng ta đều có một câu chuyện riêng. Nếu bạn đang đối mặt với những cơn bão cảm xúc quá lớn, hãy ưu tiên tìm kiếm sự hỗ trợ y tế chuyên nghiệp.

Còn nếu bạn cần một không gian an toàn để được lắng nghe trọn vẹn, không phán xét và được nâng đỡ để tự tìm lại sự cân bằng...

Tiếp tục hành trình cùng Emotion Station, chúng ta cùng hiểu rằng:

  • Đây là không gian chia sẻ cởi mở, không cam kết một 'phép màu' áp dụng cho tất cả.

  • Bạn là người nắm giữ sức mạnh và trách nhiệm đối với sự chuyển hóa của chính mình.

Hẹn gặp lại bạn trong những chia sẻ tiếp theo.

avatar.png
Chào bạn ...

Mình là Suzan - một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Tại Emotion Station, mình không đưa ra lời khuyên hoàn hảo, mình chia sẻ cách để 'làm hòa' với những cảm xúc không hoàn hảo. Cảm ơn bạn đã ghé thăm trạm dừng chân này.
  • Facebook
  • Youtube
  • Twitter
  • TikTok

© 2026 by Emotion Station 

Hành trang Tỉnh thức

 

~ Bình an của mẹ là điểm tựa của con ~

Nhận thư từ Suzan

Mỗi tối thứ 6, mình sẽ gửi bạn một email nhỏ về những bài học tỉnh thức mình chiêm nghiệm được trong tuần. Không spam, chỉ có sự bình yên. Nhập email của bạn:
bottom of page