top of page

Cảm ơn bạn vì đã chọn ở lại đây, và cho phép Susan được hiện diện cùng bạn.

Góc Chiêm Nghiệm | Ngày 26: Lớp Học Vẽ Của Con Và Những Ý Nghĩ Tấn Công Chính Mình

Ngày 18/04/2026




1. Thước phim đời thực: Quyết định lùi lại và 30 phút giằng xé


Sáng nay, Tom có một lớp học vẽ lúc 10 giờ. Đến 10:10, mình thấy thầy giáo nhắn tin vào nhóm báo con vào học. Nếu là phiên bản của mình trước đây, phản xạ tự động sẽ là bốc máy gọi điện ngay cho ông bà ở nhà để nhờ gọi con dậy, dọn sẵn đường để con không bị trễ "chuyến tàu".


Nhưng hôm nay, mình chọn một cách khác. Mình chọn im lặng, lùi lại, để trao cho con cơ hội tự chịu trách nhiệm với thời gian của chính mình.

Sự khởi đầu đó rất tĩnh lặng. Nhưng Bản ngã không dễ dàng buông tha. Đúng 30 phút sau, khi vẫn không thấy phản hồi nào từ con, một cơn bão ngầm bắt đầu cuộn lên trong lồng ngực. Hàng loạt câu hỏi bủa vây: "Có nên nhắn tin hỏi thầy xem con vào chưa? Hay cứ để đó đến tối đi làm về mới nói chuyện? Nhỡ con bỏ buổi học thì sao?".

Mình nhận ra mình không chỉ đang thắc mắc về một buổi học, mình đang mang một nỗi sợ vô hình về cả tương lai của con.


Lớp Học Vẽ Của Con Và Những Ý Nghĩ Tấn Công Chính Mình
Lớp Học Vẽ Của Con Và Những Ý Nghĩ Tấn Công Chính Mình

2. Lớp sương mù vi tế: Khi những suy diễn quay lại tấn công chính mình


Giữa mớ bòng bong của việc tìm kiếm đâu là cách giải quyết "tốt nhất" (một khái niệm mà giờ đây mình chỉ dám rón rén đặt trong ngoặc kép), Bài học Ngày 26 của ACIM nhẹ nhàng đánh thức mình: "Những ý nghĩ tấn công của tôi đang tấn công sự bất khả xâm phạm của tôi".

Mình chợt nhận ra, những suy diễn lo âu về việc con vô kỷ luật, con trễ nải... thực chất chính là những "ý nghĩ tấn công". Mình đang vô thức phác họa lên con một hình ảnh thất bại chỉ vì một buổi học chưa rõ sự tình. Và cái giá phải trả cho ý nghĩ tấn công đó diễn ra ngay lập tức: Mình đánh mất đi sự bình an, đánh mất sự vững chãi (sự bất khả xâm phạm) của chính mình trong hiện tại. Tâm trí mình bị thiêu đốt bởi sự kiểm soát và nỗi sợ hãi.


3. Khoảnh khắc Phép màu: Tìm lại sự bình an trước khi hành động


Mình dừng lại, hít một hơi thật sâu và không vội vàng làm gì cả. Mình nhận ra rằng, dù nhắn tin cho thầy hay đợi đến tối về nhà, thì hành động đó không quyết định sự bình an. Động cơ đằng sau hành động đó mới là điều cốt lõi.

Nếu mình hành động bằng sự hoảng loạn, mình đang gieo rắc sự tấn công. Nhưng nếu mình thanh tẩy tâm trí, nhìn việc trễ học chỉ là một sự kiện trung tính – một bài học hệ quả tự nhiên mà tuổi 15 của con cần phải tự mình trải qua – lồng ngực mình sẽ rỗng rang trở lại.

Khi một người mẹ lấy lại được sự "bất khả xâm phạm" trong tâm trí, không để những nỗi sợ hãi bề mặt giật dây, mọi quyết định cô ấy đưa ra sau đó đều là cách "tốt nhất". Không phải vì nó hoàn hảo, mà vì nó được khởi lên từ sự tĩnh lặng và Tình yêu thương thuần khiết, chứ không phải từ sự kiểm soát ngột ngạt.


"Tôi nhận ra những lo âu, suy diễn về tương lai của con thực chất là những ý nghĩ tấn công đang phá vỡ sự bình an của chính tôi. Tôi chọn dừng lại, không để nỗi sợ đưa ra quyết định thay mình. Tôi quyết tâm thanh lọc tâm trí, tìm lại sự bất khả xâm phạm ở bên trong, và tin tưởng trao lại cho con quyền được trải nghiệm, vấp ngã và trưởng thành từ chính đôi chân của mình."

Phép màu không phải là đích đến, mà là một khoảnh khắc bạn cho phép mình dừng lại. Nếu hôm nay, bạn cũng đang gồng gánh những chiếc vali tâm trí nặng trĩu và muốn tìm một nơi để thả lỏng, mình mời bạn ghé vào Trạm Chờ Phép Màu.

Mình đã đóng gói những bài thực hành tĩnh lặng này thành một cuốn sổ tay nhỏ.

Bạn có thể tải file Nhật ký Trạm Chờ Phép Màu #026, in ra và tự pha cho mình một tách trà, và chậm rãi đi qua từng trang.

Hoặc nếu bạn muốn ghi lại nhanh những điều vừa xuất hiện, bạn có thể chọn phiên bản dành cho điện thoại (có thể viết trực tiếp), tại đây—câu trả lời sẽ được gửi lại cho bạn như một cách lưu giữ nhẹ nhàng.


Comments


Your paragraph text (3).png
Untitled design (26).png

Những chia sẻ tại Emotion Station được đúc kết từ hành trình trải nghiệm thực tế, quá trình học tập và nghiên cứu nghiêm túc của Susan về Tâm lý học & Khoa học thần kinh.

Tuy nhiên, đây là những góc nhìn mang tính tham khảo và hỗ trợ, không nhằm mục đích thay thế cho các chẩn đoán hay phác đồ điều trị chuyên môn từ bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý y tế.

Mỗi chúng ta đều có một câu chuyện riêng. Nếu bạn đang đối mặt với những cơn bão cảm xúc quá lớn, hãy ưu tiên tìm kiếm sự hỗ trợ y tế chuyên nghiệp.

Còn nếu bạn cần một không gian an toàn để được lắng nghe trọn vẹn, không phán xét và được nâng đỡ để tự tìm lại sự cân bằng...

Tiếp tục hành trình cùng Emotion Station, chúng ta cùng hiểu rằng:

  • Đây là không gian chia sẻ cởi mở, không cam kết một 'phép màu' áp dụng cho tất cả.

  • Bạn là người nắm giữ sức mạnh và trách nhiệm đối với sự chuyển hóa của chính mình.

Hẹn gặp lại bạn trong những chia sẻ tiếp theo.

  • Facebook
  • Youtube
  • Twitter
  • TikTok
Chào bạn ...

Mình là Susan - một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Tại Emotion Station, mình không đưa ra lời khuyên hoàn hảo, mình chia sẻ cách để 'làm hòa' với những cảm xúc không hoàn hảo. Cảm ơn bạn đã ghé thăm trạm dừng chân này.

© 2025 by Emotion Station 

Hành trang Tỉnh thức

 

~ Bình an của mẹ là điểm tựa của con ~

Nhận thư từ Susan

Mỗi tối thứ 6, mình sẽ gửi bạn một email nhỏ về những bài học tỉnh thức mình chiêm nghiệm được trong tuần. Không spam, chỉ có sự bình yên. Nhập email của bạn:
bottom of page