top of page

Cảm ơn bạn vì đã chọn ở lại đây, và cho phép Susan được hiện diện cùng bạn.

Ngày tôi học cách lùi lại dạy con tuổi teen chịu trách nhiệm

Chuyên mục: Nhật ký học làm mẹ tỉnh thức


Chiếc iPad hỏng và cái bẫy của sự dính mắc


Câu chuyện hôm nay của mình không bắt đầu từ phòng khách hay góc bếp quen thuộc, mà từ quầy nhận máy ở cửa hàng sửa chữa điện thoại. Cách đây hai tuần, mình nhận thay màn hình cho một chiếc iPad Air 4. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ, máy hoạt động hoàn hảo trong tay khách suốt mười bốn ngày.

Rồi sáng nay, khách quay lại với vẻ mặt hầm hầm. Chiếc máy bị đột tử phần nguồn sau một đêm cắm sạc — lên logo rồi tắt lịm, thỉnh thoảng chớp lên một vệt xanh.

Dù cửa hàng đã kiểm tra kỹ và xác định đây là lỗi mainboard phát sinh do tuổi thọ của máy cũ, khách hàng vẫn không chấp nhận. Họ cảm thấy bất an khi chi phí đội lên quá cao. Họ dọa sẽ "làm dữ", đòi hoàn lại đúng số tiền thay màn hình ban đầu và yêu cầu lắp lại chiếc màn hình vỡ nát.

Ngay khoảnh khắc đối diện với cơn giận của khách, một tiếng nói phán xét quen thuộc vang lên trong đầu mình. Dù biết rõ bản thân không làm sai, cảm giác tội lỗi (guilt) vô lý vẫn bủa vây lấy mình. Tâm trí mình bắt đầu cuống cuồng chạy đi tìm cách "giải cứu".

Mình thậm chí đã nghĩ đến việc tự bỏ tiền túi để mua lại xác chiếc máy ấy mang về cho Tom, tự nhủ rằng con có thể dùng nó để soi các bản vẽ mô hình 3D. Mình sẵn sàng đặt công sức và tài chính của bản thân vào vòng nguy hiểm, chỉ để dập tắt sự khó chịu của người khác.


Ngày tôi học cách lùi lại dạy con tuổi teen chịu trách nhiệm
Ngày tôi học cách lùi lại dạy con tuổi teen chịu trách nhiệm

Nhận diện chiếc vali kỳ vọng đang mang vác


Khi ngồi tĩnh lặng lại ở một nhịp nghỉ giữa ngày, mình tự hỏi: "Vì sao mình lại sợ hãi đến thế?"

Mình nhận ra mình đang mang vác một chiếc "vali kỳ vọng" quá lớn. Mình kỳ vọng bản thân phải làm hài lòng tất cả mọi người, kỳ vọng mọi rủi ro đều có thể được êm thấm nếu mình gánh vác thay họ. Sự dính mắc vào cảm xúc của khách hàng khiến mình quên mất ranh giới trách nhiệm của chính mình.

Mình đã làm việc bằng tất cả cái tâm và sự trung thực. Sự cố hỏng nguồn là một rủi ro khách quan của vạn vật trên đời. Khách hàng đang gặp khó khăn trong việc chấp nhận sự mất mát của họ, và vô tình, họ ném sự tức giận đó sang mình.

Và rồi, một sự liên tưởng thú vị xẹt qua tâm trí. Mình đang theo đuổi con đường thực hành tĩnh thức, luôn tâm niệm về nghệ thuật buông bỏ (Letting Go). Mình vẫn thường chiêm nghiệm rằng cách tốt nhất để dạy con tuổi teen chịu trách nhiệm là để con tự đối mặt với những hậu quả do chính con tạo ra.

Thế nhưng, ngay lúc này, mình lại đang định tước đoạt đi "bài học chấp nhận rủi ro" của người khách hàng ấy. Nếu mình nhượng bộ và trả tiền, mình không giúp họ lớn lên, mình chỉ đang xoa dịu nỗi sợ hãi của chính mình.


Trạm chờ của sự thấu cảm và ranh giới


Sự bừng tỉnh ấy mang lại cho mình một sức mạnh kỳ lạ. Buổi chiều khi gọi điện đối thoại lại với khách, mình không còn hoảng sợ nữa. Mình biến cuộc trò chuyện đầy áp lực ấy thành một bài thực hành chánh niệm lâm sàng.

Mình dựng lên một "bức tường kính" vô hình trong tâm trí. Mình nhìn thấy cơn giận của họ đập vào tường và trượt xuống, không thể chạm vào sự bình an bên trong mình. Mình hạ giọng nói chậm lại, sử dụng kỹ thuật "đĩa hát xước" để kiên định lặp lại chính sách hỗ trợ giảm giá sửa nguồn, thay vì nuông chiều sự vô lý.

Mình thấu cảm sâu sắc với sự tiếc nuối của họ, nhưng mình từ chối gánh vác hộ hậu quả. Mình giữ tâm vững chãi như một hòn đá giữa dòng nước cuộn xiết. Cuối cùng, sự bình tĩnh ấy đã xoa dịu được tình hình.


Lùi lại để yêu thương vẹn tròn


Trên chuyến tàu chiều trở về nhà, ngắm nhìn nhịp sống lướt qua bên ngoài cửa sổ, mình chợt mỉm cười khi nghĩ về Tom - con trai tuổi teen của mình.

Hình như, ranh giới mỏng manh giữa việc "hỗ trợ" và "làm thay" không chỉ tồn tại ở quầy sửa chữa, mà còn hiển hiện mỗi ngày trong căn nhà nhỏ. Khi Tom quên báo thức, khi con tuổi teen bướng bỉnh cãi lại vì một lỗi sai con không chịu nhận, bản năng làm mẹ luôn thôi thúc mình lao vào thu dọn tàn cuộc.

Nhưng tình yêu thương không điều kiện không đong đếm bằng việc mẹ có thể che chắn cho con khỏi mọi giông bão hay không. Tình yêu chân chính là khi mẹ đủ can đảm lùi lại, để con tự nhặt lên những mảnh vỡ của mình. Chỉ khi tự nếm trải cảm giác mất mát hay thất bại, đó mới là bài học sâu sắc nhất để dạy con tuổi teen chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.


Mình tự cho phép bản thân làm một người mẹ không hoàn hảo, tha thứ cho những phút giây chao đảo và sợ hãi ban sáng. Mình nhắm mắt, thả lỏng đôi vai, hít một hơi thật sâu và nhẹ nhàng trả tâm trí về lại một "tờ giấy trắng tinh khôi".

Mình sẽ đứng ở sân ga này, vững chãi và bao dung. Mình không vẫy tay dừng chuyến tàu bão tố của con hay của bất kỳ ai lại nữa. Mình chỉ đứng đây, làm một trạm chờ bình yên, để con biết rằng sau mọi vấp ngã, mẹ vẫn luôn ở đó.


Góc chia sẻ cùng Susan


Hành trình làm mẹ chưa bao giờ là một đường thẳng, và chúng ta không cần phải bước đi một mình trên con đường đầy những bối rối ấy. Giúp mình viết một đoạn ngắn dành cho các phụ huynh cũng đang có tâm tình, vì con tuổi teen muốn chia sẻ cùng Susan, hãy gửi thư cho Susan nhé. Trạm chờ Phép màu luôn ở đây, một góc nhỏ an toàn để chúng ta cùng ngồi lại, hít thở và lắng nghe.


“Làm mẹ tỉnh thức không phải là luôn đi trước con một bước, mà là học cách đứng đúng khoảng cách – đủ gần để yêu thương, đủ xa để con tự đi. Bởi vì, nếu ta cứ giơ tay dừng chuyến tàu giúp con mãi, con sẽ chẳng bao giờ biết rằng chính đôi chân của con – mới là tấm vé để bước lên hành trình của riêng mình."


Comments


Your paragraph text (3).png
Untitled design (26).png

Những chia sẻ tại Emotion Station được đúc kết từ hành trình trải nghiệm thực tế, quá trình học tập và nghiên cứu nghiêm túc của Susan về Tâm lý học & Khoa học thần kinh.

Tuy nhiên, đây là những góc nhìn mang tính tham khảo và hỗ trợ, không nhằm mục đích thay thế cho các chẩn đoán hay phác đồ điều trị chuyên môn từ bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý y tế.

Mỗi chúng ta đều có một câu chuyện riêng. Nếu bạn đang đối mặt với những cơn bão cảm xúc quá lớn, hãy ưu tiên tìm kiếm sự hỗ trợ y tế chuyên nghiệp.

Còn nếu bạn cần một không gian an toàn để được lắng nghe trọn vẹn, không phán xét và được nâng đỡ để tự tìm lại sự cân bằng...

Tiếp tục hành trình cùng Emotion Station, chúng ta cùng hiểu rằng:

  • Đây là không gian chia sẻ cởi mở, không cam kết một 'phép màu' áp dụng cho tất cả.

  • Bạn là người nắm giữ sức mạnh và trách nhiệm đối với sự chuyển hóa của chính mình.

Hẹn gặp lại bạn trong những chia sẻ tiếp theo.

  • Facebook
  • Youtube
  • Twitter
  • TikTok
Chào bạn ...

Mình là Susan - một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Tại Emotion Station, mình không đưa ra lời khuyên hoàn hảo, mình chia sẻ cách để 'làm hòa' với những cảm xúc không hoàn hảo. Cảm ơn bạn đã ghé thăm trạm dừng chân này.

© 2025 by Emotion Station 

Hành trang Tỉnh thức

 

~ Bình an của mẹ là điểm tựa của con ~

Nhận thư từ Susan

Mỗi tối thứ 6, mình sẽ gửi bạn một email nhỏ về những bài học tỉnh thức mình chiêm nghiệm được trong tuần. Không spam, chỉ có sự bình yên. Nhập email của bạn:
bottom of page