top of page

Cảm ơn bạn vì đã chọn ở lại đây, và cho phép Suzan được hiện diện cùng bạn.

Trở Thành "Bến Đỗ" Bình Yên: Kéo Con Về Phía Gia Đình Bằng Tình Yêu Không Phán Xét

Aug 4
5 min read

Có một nỗi buồn man mác thường gõ cửa trái tim các bậc cha mẹ khi con bước vào tuổi dậy thì: Đó là cảm giác mình không còn là "số một" trong thế giới của con nữa. Con có thể dành hàng giờ đồng hồ để tâm sự với bạn bè, nhưng lại tiếc vài phút ngắn ngủi để trả lời một câu hỏi của mẹ. Đôi khi, con còn sẵn sàng xù lông, tổn thương mẹ chỉ để bênh vực một người bạn cùng lớp.

Phản xạ tự nhiên của chúng ta là tủi thân, sau đó là tức giận và cấm đoán:

"Tại sao con lại chơi với những đứa như thế?",

"Bạn bè có lo cho con được bữa cơm, giấc ngủ như mẹ không?".


Nhưng bạn biết không, trước khi để cơn giận che mờ đôi mắt, chúng ta hãy cùng nhau lùi lại một nhịp, để hiểu được "tiếng gọi" sinh học đang chi phối tâm trí đứa trẻ của mình.


"Những Người Mù Dẫn Đường Cho Nhau"


Tiến sĩ Gordon Neufeld, một nhà tâm lý học phát triển lâm sàng, đã đưa ra một góc nhìn chấn động nhưng vô cùng sâu sắc: Con người sinh ra với một bản năng tự nhiên là phải "gắn bó" (attachment) với một ai đó để tìm kiếm sự an toàn và định hướng. Trong suốt chiều dài lịch sử nhân loại, đối tượng gắn bó ấy luôn là cha mẹ, ông bà hay những người lớn tuổi mang đầy sự thông tuệ.

Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, thanh thiếu niên đang mắc phải một hiện tượng gọi là "Định hướng đồng trang lứa" (Peer Orientation). Trẻ tự động chuyển sự gắn bó, lòng trung thành và khao khát được công nhận sang phía bạn bè.

Vấn đề cốt lõi nằm ở chỗ: Não bộ của bạn bè con cũng chưa hề trưởng thành. Việc những đứa trẻ đang chông chênh tìm đến nhau để nương tựa chẳng khác nào "những người mù dẫn đường cho nhau". Không có sự dẫn dắt vững chãi của người lớn, trẻ dễ dàng trở nên lo âu, bốc đồng, hung hăng và dần đánh mất đi hệ giá trị, luân lý cốt lõi mà gia đình đã dày công vun đắp.

Trạm dừng tự vấn: Khi tôi cấm cản con chơi với bạn, tôi đang thực sự giúp con nhận ra lẽ phải, hay tôi đang đẩy con vào thế phải lựa chọn giữa "bản năng gắn bó" của con và sự áp đặt của mẹ?

Trở Thành "Bến Đỗ" Bình Yên: Kéo Con Về Phía Gia Đình Bằng Tình Yêu Không Phán Xét
Trở Thành "Bến Đỗ" Bình Yên: Kéo Con Về Phía Gia Đình Bằng Tình Yêu Không Phán Xét

Chiếc La Bàn Bị Nhiễu Từ Tính


Dưới góc nhìn của Trạm Dừng Cảm Xúc, mẹ hãy tưởng tượng tâm trí con lúc này giống như một chiếc la bàn. Đáng lẽ kim la bàn phải luôn hướng về phía mẹ – nơi đại diện cho bến đỗ an toàn và sự bình yên. Thì nay, chiếc la bàn ấy đang bị "nhiễu từ tính" bởi những thay đổi hormone và áp lực đồng trang lứa, khiến nó quay mòng mòng và hướng lệch về phía đám bạn.

Trong thực hành Khai vấn Tỉnh thức, đây chính là lúc mẹ cần thực hành sự vĩ đại của việc buông bỏ cái "Tôi" đang bị tổn thương.

Khi con hắt hủi mẹ để chạy theo bạn, đừng phản ứng bằng cách cấm đoán cực đoan hay chỉ trích bạn bè của con. Việc chê bai bạn bè con lúc này giống như bạn đang tấn công trực tiếp vào ranh giới an toàn mà con đang bám víu. Nó chỉ khiến con càng bảo vệ bạn và đóng sập cánh cửa với mẹ.

Thay vào đó, mẹ hãy lùi lại, thở một hơi thật sâu. Không tranh giành, không ép buộc. Mẹ chỉ cần bền bỉ và tĩnh tại hiện diện để thiết lập lại "lực hút từ tính" của tình mẫu tử.

Một mâm cơm nóng hổi vẫn chờ con dẫu con về muộn. Một ánh mắt mỉm cười không phán xét dẫu con vừa mắc lỗi lầm. Một đôi tai lắng nghe trọn vẹn mà không hề cắt lời phán xét. Sự bình an và vững chãi ấy của mẹ chính là thứ từ trường mạnh mẽ nhất, dịu êm nhất. Và rồi, khi những "nhạc trưởng mù" ngoài kia làm con mệt mỏi và vấp ngã, chiếc la bàn trong tim con sẽ tự động nhận diện được đâu mới là bến đỗ thực sự để quay về.

Trạm dừng tự vấn: Làm thế nào để tôi có thể tỏa ra "lực hút" của sự bình an trong ngôi nhà này, khiến con tự nguyện muốn trở về sau những bão giông ngoài cánh cửa?

Góc Thực Hành Tĩnh Tại: Phục Hồi Lực Hút Yêu Thương


Tuần này, để từ từ kéo chiếc la bàn của con về lại đúng hướng, chúng ta hãy thử 3 bước "nam châm" sau:


Bước 1. "Đình chiến" với bạn bè của con: 

Tạm dừng mọi lời bình phẩm tiêu cực về bạn bè của con, dù bạn có không ưng ý đến đâu. Khi con nhắc về bạn, hãy gật đầu lắng nghe một cách trung lập: "À, ra là bạn ấy có suy nghĩ như vậy". Sự trung lập của mẹ giúp hạ vũ khí phòng thủ của con.


Bước 2. Kiến tạo "nghi thức" vô điều kiện: 

Tạo ra một thói quen nhỏ mỗi ngày không gắn liền với việc học hành hay nhắc nhở. Có thể là gọt một đĩa táo mang vào phòng con mỗi 8 giờ tối, hay việc mẹ luôn pha sẵn một ấm trà ấm chờ con. Đừng đòi hỏi con phải đáp lại ngay, hãy để sự chăm sóc ấy tự ngấm.


Bước 3. Mở rộng vòng tay: 

Nếu có thể, hãy biến ngôi nhà của bạn thành một không gian mở. Khuyến khích con rủ bạn bè về nhà chơi, thiết đãi chúng những món ăn ngon. Thay vì đẩy lùi "từ tính" của bạn bè con, hãy dùng tình yêu bao dung của một người mẹ để bao trùm lấy cả thế giới của chúng.

Ngồi xuống đây và kể cho nhau nghe...


Mỗi đứa trẻ là một vũ trụ riêng, và mỗi gia đình lại có một nhịp điệu chữa lành khác biệt. "Góc thực hành tĩnh tại" của bạn tuần này diễn ra như thế nào? Có điều gì nằm ngoài dự kiến khiến bạn băn khoăn, hay có một khoảnh khắc kết nối bé nhỏ nào khiến trái tim bạn mềm lại?

Trạm Dừng Cảm Xúc luôn dành sẵn một không gian an toàn cho bạn. Hãy chia sẻ trải nghiệm, những khó khăn hay cả những lúc yếu lòng của bạn ở phần bình luận bên dưới nhé. Chẳng có bất kỳ sự phán xét nào ở đây cả, chỉ có chúng ta — những người làm cha mẹ đang nhẫn nại học cách lớn lên cùng con mỗi ngày.


Comments


Your paragraph text (3).png
Untitled design (26).png

Những chia sẻ tại Emotion Station được đúc kết từ hành trình trải nghiệm thực tế, quá trình học tập và nghiên cứu nghiêm túc của Susan về Tâm lý học & Khoa học thần kinh.

Tuy nhiên, đây là những góc nhìn mang tính tham khảo và hỗ trợ, không nhằm mục đích thay thế cho các chẩn đoán hay phác đồ điều trị chuyên môn từ bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý y tế.

Mỗi chúng ta đều có một câu chuyện riêng. Nếu bạn đang đối mặt với những cơn bão cảm xúc quá lớn, hãy ưu tiên tìm kiếm sự hỗ trợ y tế chuyên nghiệp.

Còn nếu bạn cần một không gian an toàn để được lắng nghe trọn vẹn, không phán xét và được nâng đỡ để tự tìm lại sự cân bằng...

Tiếp tục hành trình cùng Emotion Station, chúng ta cùng hiểu rằng:

  • Đây là không gian chia sẻ cởi mở, không cam kết một 'phép màu' áp dụng cho tất cả.

  • Bạn là người nắm giữ sức mạnh và trách nhiệm đối với sự chuyển hóa của chính mình.

Hẹn gặp lại bạn trong những chia sẻ tiếp theo.

avatar.png
Chào bạn ...

Mình là Suzan - một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Tại Emotion Station, mình không đưa ra lời khuyên hoàn hảo, mình chia sẻ cách để 'làm hòa' với những cảm xúc không hoàn hảo. Cảm ơn bạn đã ghé thăm trạm dừng chân này.
  • Facebook
  • Youtube
  • Twitter
  • TikTok

© 2026 by Emotion Station 

Hành trang Tỉnh thức

 

~ Bình an của mẹ là điểm tựa của con ~

Nhận thư từ Suzan

Mỗi tối thứ 6, mình sẽ gửi bạn một email nhỏ về những bài học tỉnh thức mình chiêm nghiệm được trong tuần. Không spam, chỉ có sự bình yên. Nhập email của bạn:
bottom of page