top of page

Cảm ơn bạn vì đã chọn ở lại đây, và cho phép Susan được hiện diện cùng bạn.

Góc Chiêm Nghiệm | Ngày 27: Nỗi Sợ Hãi Tập Thể Và Khát Khao "Muốn Nhìn Thấy"

Ngày 19/04/2026




1. Thước phim đời thực: Người đàn ông trên sàn xe tram


Sáng nay, chuyến xe tram đưa mình hòa vào nhịp sống thường nhật khá đông đúc. Ở một trạm dừng, một người đàn ông ăn mặc rách rưới, đội chiếc mũ che khuất gần hết khuôn mặt bước lên xe. Có lẽ vì đứng không vững, ông ấy tiến vào và ngồi bệt luôn xuống sàn.

Phản xạ lập tức của đám đông xung quanh là sự sợ hãi. Mọi người cố gắng nhích người, thu mình lại, né tránh ra xa người đàn ông ấy nhất có thể dù không gian trên xe chẳng còn mấy chỗ trống. Mình lên xe từ sớm nên may mắn đứng ở một góc khá xa. Ngay giây phút quan sát cảnh tượng đó, một ý nghĩ xẹt qua trong đầu mình đầy nhẹ nhõm: "May quá, mình có một chỗ an toàn".


Nỗi Sợ Hãi Tập Thể Và Khát Khao "Muốn Nhìn Thấy"
Nỗi Sợ Hãi Tập Thể Và Khát Khao "Muốn Nhìn Thấy"

2. Lớp sương mù vi tế: Khi phán xét tự khoác áo "chân lý"


Sự nhẹ nhõm đó chỉ tồn tại được vài giây trước khi ánh sáng của sự tự vấn lóe lên. Bài học Ngày 27 của ACIM lập tức kéo mình lại: Mình đang sợ hãi điều gì vậy?

Nhìn kỹ lại thực tại trung tính, người đàn ông ấy đã làm gì tổn hại đến mình hay bất kỳ ai trên chuyến xe này chưa? Hoàn toàn không. Ông ấy chỉ đơn giản là ngồi đó, với một bộ dạng không giống quy chuẩn đám đông, và không hề làm phiền ai. Thế nhưng, tâm trí mình đã nhanh chóng dán một cái nhãn "nguy hiểm" lên ông ấy.

Điều đáng sợ nhất của Bản ngã là cách nó tự bảo vệ ý nghĩ phán xét của chính nó. Khi nhìn thấy đám đông xung quanh cũng đang né tránh, Bản ngã lập tức mượn sự sợ hãi tập thể đó để hợp lý hóa cho nỗi sợ của chính mình: "Thấy chưa, mọi người đều né tránh, suy nghĩ phòng vệ của mình là hoàn toàn đúng đắn và logic!". Tâm trí tự biên tự diễn một vở kịch đe dọa, rồi lại tự vỗ về mình bằng ảo giác của sự "an toàn".


3. Khoảnh khắc Phép màu: Quyết tâm gỡ bỏ màn sương mù


"Trên hết mọi sự, tôi muốn nhìn thấy."

Mình nhẩm lại câu nói của ngày hôm nay. Mình quyết tâm từ chối cái nhìn của đôi mắt vật lý đầy rẫy định kiến và sự chia cắt. Khoảnh khắc mình ngừng hùa theo nỗi sợ hãi tập thể, ảo ảnh của sự nguy hiểm vỡ tan. Mình nhìn người đàn ông đang ngồi trên mặt sàn kia không phải bằng sự thương hại, cũng không phải bằng sự e dè, mà bằng một sự rỗng rang thuần khiết.

Ông ấy không phải là một mối đe dọa. Sự đe dọa duy nhất thực sự tồn tại ngay lúc đó chính là những ý nghĩ tấn công, phán xét đang âm thầm lan tỏa trong tâm trí của những người đứng trên xe. Khi mình chọn nhìn xuyên qua sự phán xét ấy, lồng ngực mình trở lại trạng thái bình an tĩnh lặng.


"Tôi nhận ra những phán xét của tâm trí luôn tìm cách hợp lý hóa bản thân bằng cách mượn cớ từ nỗi sợ hãi chung của đám đông. Tôi từ chối việc tham gia vào những ảo ảnh đe dọa không có thật. Hôm nay, trên hết mọi sự, tôi khát khao dùng đôi mắt của tâm thức để nhìn thấu vạn vật, để thấy được sự bình an luôn hiện hữu đằng sau những lớp vỏ bọc khác biệt nhất."

Phép màu không phải là đích đến, mà là một khoảnh khắc bạn cho phép mình dừng lại. Nếu hôm nay, bạn cũng đang gồng gánh những chiếc vali tâm trí nặng trĩu và muốn tìm một nơi để thả lỏng, mình mời bạn ghé vào Trạm Chờ Phép Màu.

Mình đã đóng gói những bài thực hành tĩnh lặng này thành một cuốn sổ tay nhỏ.

Bạn có thể tải file Nhật ký Trạm Chờ Phép Màu #027, in ra và tự pha cho mình một tách trà, và chậm rãi đi qua từng trang.

Hoặc nếu bạn muốn ghi lại nhanh những điều vừa xuất hiện, bạn có thể chọn phiên bản dành cho điện thoại (có thể viết trực tiếp), tại đây—câu trả lời sẽ được gửi lại cho bạn như một cách lưu giữ nhẹ nhàng.


Comments


Your paragraph text (3).png
Untitled design (26).png

Những chia sẻ tại Emotion Station được đúc kết từ hành trình trải nghiệm thực tế, quá trình học tập và nghiên cứu nghiêm túc của Susan về Tâm lý học & Khoa học thần kinh.

Tuy nhiên, đây là những góc nhìn mang tính tham khảo và hỗ trợ, không nhằm mục đích thay thế cho các chẩn đoán hay phác đồ điều trị chuyên môn từ bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý y tế.

Mỗi chúng ta đều có một câu chuyện riêng. Nếu bạn đang đối mặt với những cơn bão cảm xúc quá lớn, hãy ưu tiên tìm kiếm sự hỗ trợ y tế chuyên nghiệp.

Còn nếu bạn cần một không gian an toàn để được lắng nghe trọn vẹn, không phán xét và được nâng đỡ để tự tìm lại sự cân bằng...

Tiếp tục hành trình cùng Emotion Station, chúng ta cùng hiểu rằng:

  • Đây là không gian chia sẻ cởi mở, không cam kết một 'phép màu' áp dụng cho tất cả.

  • Bạn là người nắm giữ sức mạnh và trách nhiệm đối với sự chuyển hóa của chính mình.

Hẹn gặp lại bạn trong những chia sẻ tiếp theo.

  • Facebook
  • Youtube
  • Twitter
  • TikTok
Chào bạn ...

Mình là Susan - một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Tại Emotion Station, mình không đưa ra lời khuyên hoàn hảo, mình chia sẻ cách để 'làm hòa' với những cảm xúc không hoàn hảo. Cảm ơn bạn đã ghé thăm trạm dừng chân này.

© 2025 by Emotion Station 

Hành trang Tỉnh thức

 

~ Bình an của mẹ là điểm tựa của con ~

Nhận thư từ Susan

Mỗi tối thứ 6, mình sẽ gửi bạn một email nhỏ về những bài học tỉnh thức mình chiêm nghiệm được trong tuần. Không spam, chỉ có sự bình yên. Nhập email của bạn:
bottom of page