top of page

Cảm ơn bạn vì đã chọn ở lại đây, và cho phép Suzan được hiện diện cùng bạn.

Ngày tôi nhận ra chiếc vali kỳ vọng mang tên "chuẩn mực" từ câu chuyện hộp sữa dưới gầm ghế

Oct 15, 2025
4 min read

Melbourne, 10/15/2025


Cuộc gọi buổi sáng và hai hộp sữa dưới gầm ghế


Sáng nay, trong lúc mình đang đi bộ dọc theo con đường quen thuộc ở Melbourne để đến chỗ làm, thì cuộc điện thoại từ em gái vang lên. Giọng em có chút ngập ngừng xen lẫn sự bận tâm:

"Chị ơi, em lại tìm thấy hai hộp sữa của Tom giấu dưới gầm ghế. Em nghĩ hành vi này không được bình thường đâu. Đây không phải lần đầu."

Khoảnh khắc đó, không khí xung quanh mình như ngưng lại. Một cơn sóng lạnh chạy dọc sống lưng, và nhịp tim mình bất giác đập nhanh hơn. Trong đầu mình, hàng loạt câu hỏi bật lên như những mũi kim nhọn: "Mình đang bị phán xét à? Mình là một người mẹ không biết dạy con sao? Có phải mình đã quá nuông chiều khiến con sinh hư?"

Trong vài giây ngắn ngủi ấy, mình thấy bản thân thật nhỏ bé. Mình đứng chơ vơ giữa hai làn sóng của nỗi sợ: sợ ánh nhìn đánh giá của người lớn, và sợ làm tổn thương đứa trẻ của mình.


Ngày tôi nhận ra chiếc vali kỳ vọng mang tên "chuẩn mực" từ câu chuyện  hộp sữa dưới gầm ghế
Ngày tôi nhận ra chiếc vali kỳ vọng mang tên "chuẩn mực" từ câu chuyện hộp sữa dưới gầm ghế

Chiếc vali kỳ vọng mang tên "chuẩn mực"


Những lần trước, khi phát hiện con giấu sữa vì sợ bị la khi không uống kịp "KPI", mình thường phản ứng theo thói quen: "Nếu con không muốn uống thì nói với mẹ, đừng giấu như vậy." Nhưng rồi kết quả vẫn thế, con vẫn phải uống để kịp cái chuẩn chiều cao mà bảng đo lường của WHO đánh giá.

Lần này, mình chọn cách im lặng. Mình hít một hơi sâu, tạo ra một nhịp nghỉ trong tâm trí. Thay vì phản ứng, một làn sóng khác — tình thương con — len nhẹ vào tim và neo đậu ở đó suốt cả ngày.

Tom của mình vốn là một cậu bé có vóc dáng nhỏ nhắn, thích cuộn tròn hàng giờ bên những khối mô hình 3D và các mảnh giấy craft tĩnh lặng. Em gái mình rất thương cháu, dì luôn nhắc nhở: "Phải uống sữa cho cao lớn, sau này con sẽ có lợi thế hơn trong công việc, trong tình yêu."

Mình hiểu, đó là tình thương sâu sắc của dì. Nhưng khi thực hiện một cuộc quan sát trung thực, mình nhận ra người lớn chúng ta đang vô tình đặt lên vai con một chiếc "vali kỳ vọng" quá lớn. Chúng ta sợ con thiệt thòi, sợ con không bằng bạn bằng bè, và đôi khi, nỗi sợ đó khiến ta quên mất rằng được là chính mình cũng là một nhu cầu tối thượng của con.


Lắng nghe nỗi sợ đằng sau sự thu mình


Câu hỏi ám ảnh nhất vang lên trong đầu mình lúc đó là: "Mình đã làm mẹ như thế nào mà để con cảm thấy không an toàn khi nói sự thật?"

Hành vi của trẻ luôn là một chiếc nhiệt kế, chỉ báo nhiệt độ cảm xúc bên trong. Khi con không làm theo lời chỉ dẫn, người lớn thường chỉ nhìn thấy sự không trung thực. Nhưng nếu chịu lùi lại một bước, ta sẽ thấy một nỗi sợ đang run rẩy trốn đằng sau. Sợ bị la mắng. Sợ làm người lớn thất vọng. Hay đau lòng hơn, sợ mất đi tình yêu thương nếu không ngoan ngoãn nghe lời.



Cách giao tiếp với con tuổi dậy thì không nằm ở việc ép con phải nói ra, mà ở việc tạo ra một không gian an toàn để con không cần phải giấu giếm. Tình yêu thương không điều kiện nghĩa là con không cần phải đạt chuẩn chiều cao, không cần phải hoàn hảo để được mẹ yêu. Ngay cả khi con làm sai, tình yêu của mẹ vẫn ở đó, vững chãi như một sân ga bình yên.


Tờ giấy trắng tinh khôi cho người mẹ không hoàn hảo


Câu chuyện hai hộp sữa của Tom bất giác trở thành một tấm gương soi chiếu chính mình. Giữa những mối quan hệ gia đình và khoảng cách thế hệ, mình — một người mẹ đơn thân, đang làm công cho em gái, sống chung nhà để chắt chiu cho những giấc mơ lớn hơn — cũng mang trong lòng đầy những nỗi sợ.

Mình sợ người khác nghĩ mình thất bại. Mình sợ sự dịu dàng của mẹ và con trai tuổi teen bị hiểu lầm là sự nuông chiều yếu đuối. Mình sợ nếu Tom không thành công như kỳ vọng của thế giới, người ta sẽ chỉ tay và nói: "Đó là lỗi của cô ấy."

Mình từng nghĩ mình đã buông bỏ được những phán xét, nhưng hóa ra chúng chỉ đang khoác lớp áo của sự lý trí. Tối nay, trong sự tĩnh lặng, lần đầu tiên sau nhiều năm, mình cho phép bản thân rơi nước mắt mà không cần cố gắng phân tích hay gồng mình mạnh mẽ.

Mình đang học cách bao dung với chính mình. Mình cho phép bản thân làm một người mẹ không hoàn hảo, tha thứ cho những phút giây hoang mang sợ hãi, và nhẹ nhàng trả tâm trí về lại một "tờ giấy trắng tinh khôi". Khởi đầu lại, yêu thương lại, từ một cái chớp mắt tĩnh thức.

Chính Tom — bằng hai hộp sữa nhỏ giấu dưới gầm ghế — đã dạy lại cho mình một bài học lớn về sự chấp nhận: "Mẹ ơi, mẹ có thể thương chính mình, ngay cả khi mẹ chưa hoàn hảo được không?"

Trạm chờ Phép màu của Susan


Làm mẹ tĩnh thức không phải là luôn biết cách làm đúng, mà là dám ở lại cùng con trong những khoảnh khắc không hoàn hảo nhất. Nuôi dạy con theo điều con cần, hóa ra cũng chính là con đường để mình học cách quay về nương tựa vào chính mình.

Nếu bạn cũng từng đối diện với những khoảnh khắc bối rối không biết làm sao trước những cư xử khó hiểu của con, bạn thường chọn cách phản ứng ngay lập tức hay lùi lại một nhịp để quan sát? Hãy chia sẻ cùng Susan nhé, trạm chờ của chúng ta luôn mở cửa.

Comments


Your paragraph text (3).png
Untitled design (26).png

Những chia sẻ tại Emotion Station được đúc kết từ hành trình trải nghiệm thực tế, quá trình học tập và nghiên cứu nghiêm túc của Susan về Tâm lý học & Khoa học thần kinh.

Tuy nhiên, đây là những góc nhìn mang tính tham khảo và hỗ trợ, không nhằm mục đích thay thế cho các chẩn đoán hay phác đồ điều trị chuyên môn từ bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý y tế.

Mỗi chúng ta đều có một câu chuyện riêng. Nếu bạn đang đối mặt với những cơn bão cảm xúc quá lớn, hãy ưu tiên tìm kiếm sự hỗ trợ y tế chuyên nghiệp.

Còn nếu bạn cần một không gian an toàn để được lắng nghe trọn vẹn, không phán xét và được nâng đỡ để tự tìm lại sự cân bằng...

Tiếp tục hành trình cùng Emotion Station, chúng ta cùng hiểu rằng:

  • Đây là không gian chia sẻ cởi mở, không cam kết một 'phép màu' áp dụng cho tất cả.

  • Bạn là người nắm giữ sức mạnh và trách nhiệm đối với sự chuyển hóa của chính mình.

Hẹn gặp lại bạn trong những chia sẻ tiếp theo.

avatar.png
Chào bạn ...

Mình là Suzan - một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Tại Emotion Station, mình không đưa ra lời khuyên hoàn hảo, mình chia sẻ cách để 'làm hòa' với những cảm xúc không hoàn hảo. Cảm ơn bạn đã ghé thăm trạm dừng chân này.
  • Facebook
  • Youtube
  • Twitter
  • TikTok

© 2026 by Emotion Station 

Hành trang Tỉnh thức

 

~ Bình an của mẹ là điểm tựa của con ~

Nhận thư từ Suzan

Mỗi tối thứ 6, mình sẽ gửi bạn một email nhỏ về những bài học tỉnh thức mình chiêm nghiệm được trong tuần. Không spam, chỉ có sự bình yên. Nhập email của bạn:
bottom of page