top of page

Cảm ơn bạn vì đã chọn ở lại đây, và cho phép Suzan được hiện diện cùng bạn.

Ngày tôi học cách đồng hành cùng con tuổi dậy thì trước định kiến

Aug 12
4 min read

Melbourne, 12/8/2026


Đã quá nửa đêm, bầu không khí tĩnh mịch quen thuộc bao trùm lấy căn phòng, nhưng mình vẫn chưa thể chợp mắt.

Không phải vì những bộn bề của công việc hay những lịch trình ngày mai. Nhịp nghỉ của đêm nay bị xáo trộn bởi một câu hỏi rất ngắn, bâng quơ vang lên trong bữa cơm tối của gia đình.


Bữa tối bình thường và một gợn sóng nhỏ


Trong lúc cả nhà đang quây quần, em gái mình hỏi, một cách rất tự nhiên:

"Có phải chị bạn gọi điện là chị có đứa con gái hư phải không?"

Lúc đó, mình đã trả lời ngay, gần như là một phản xạ vô điều kiện: "Nó không phải đứa bé hư. Nó chỉ không đi học chữ mà chọn đi học nghề thôi."

Câu chuyện nhanh chóng chìm vào những tiếng bát đũa lách cách và những câu chuyện vụn vặt khác. Mọi người tiếp tục bữa ăn. Nhưng trong lòng mình, ở một nơi sâu thẳm nào đó, một con sóng nhỏ lại bắt đầu cuộn lên.


Bữa cơm gia đình và những trăn trở của người mẹ về cách giao tiếp với con tuổi dậy thì.
Bữa cơm gia đình và những trăn trở của người mẹ về cách giao tiếp với con tuổi dậy thì.

Lùi lại và quan sát trung thực tâm trí mình


Trong bóng tối tĩnh lặng của căn phòng, khi chỉ còn lại mình và những dòng suy nghĩ, mình bắt đầu tự vấn. Trước đây, khi kể về bạn trẻ ấy... liệu có khi nào mình đã vô tình để lộ thái độ phán xét, chỉ vì con chọn học nghề ngay khi vừa học xong cấp 2? Liệu mình có từng, dù rất vô thức, gán mác "hư" cho một người trẻ dám dũng cảm chọn con đường khác với số đông?

Mình hỏi không phải để dằn vặt hay tự trách. Mình hỏi để thực sự quan sát trung thực những gì đang diễn ra bên trong.

Và rồi, một nỗi sợ lờ mờ hiện ra ở sân ga tâm trí — ngày một rõ ràng hơn, sâu sắc hơn. Đó là nỗi sợ về chính đứa con của mình. Mình nhận ra điều khiến mình trằn trọc không phải là câu hỏi của em gái. Mà là viễn cảnh lẩn khuất phía sau nó.


Tom năm nay 15 tuổi. Con đang ở cái tuổi mà mọi suy nghĩ, sở thích đều đang thành hình, có những đam mê rất riêng với thế giới thiết kế và mô hình 3D. Sẽ ra sao nếu một ngày nào đó, con cũng chọn một con đường không giống ai?

Và rồi: Con bị gắn nhãn. Con bị hiểu sai. Con bị đánh giá bằng những từ ngữ rất gọn ghẽ nhưng mang đầy sức nặng: "lệch chuẩn", "kém cỏi", "hư hỏng".


Gỡ bỏ chiếc vali kỳ vọng


Sâu thẳm hơn nữa, câu hỏi ấy dội ngược lại dành cho chính người làm mẹ là mình: Liệu Susan có đủ vững chãi để đứng cùng con, khi ánh nhìn của thế giới ngoài kia không hề dễ chịu?

Khoảnh khắc ấy, mình chạm vào một sự thật nhỏ bé nhưng vô cùng quý giá. Khi thốt lên câu "Nó không phải đứa bé hư", mình nhận ra mình không chỉ đang bênh vực cho cô bé kia. Mình đang tập bảo vệ Tom trong tương lai. Và bảo vệ cả giá trị làm mẹ mà mình vẫn luôn cất công theo đuổi.

Chúng ta, những người làm cha làm mẹ, thường vô thức khoác lên vai con một chiếc vali kỳ vọng quá lớn. Chúng ta mang theo nỗi sợ hãi của chính mình — sợ con thất bại, sợ con thua kém, sợ dư luận — rồi biến nó thành áp lực lên tâm lý tuổi teen của con. Khi tìm kiếm cách giao tiếp với con tuổi dậy thì, mình nhận ra bước đầu tiên không phải là học cách nói gì cho hay, mà là học cách gỡ bỏ chiếc vali ấy xuống.

Học cách yêu thương vô điều kiện có nghĩa là tình yêu của mẹ dành cho con không phụ thuộc vào việc con có đi đúng lộ trình mà xã hội đã vẽ sẵn hay không.


Trạm chờ của lòng bao dung


Đêm nay, mình cho phép bản thân làm một người mẹ không hoàn hảo. Mình tha thứ cho những phút giây bản thân từng vô thức phán xét, tha thứ cho những lo âu vẫn còn xáo động trong lòng. Mình hít một hơi thật sâu, từ từ trả tâm trí về lại một tờ giấy trắng tinh khôi.

Làm mẹ tỉnh thức không phải là nắn con đi đúng một đường thẳng tắp. Cũng không phải là ép con thành công để chứng minh với người ngoài rằng mẹ đã nuôi dạy tốt, mẹ và con trai tuổi teen rất "ổn".

Mà là: Dạy con tự chịu trách nhiệm với những lựa chọn của cuộc đời mình. Và dạy chính bản thân mình cách đứng vững trước những luồng dư luận đa chiều.

Mình thu mình lại trong chiếc chăn ấm, tự hỏi bản thân một lần nữa: "Nếu mai này con chọn lối đi rất khác. Điều mình sợ nhất là con khổ? Hay thực chất là sợ ánh nhìn của người khác làm mình lung lay?"


Nhịp nghỉ để tình yêu được thở


Mình chưa tìm được câu trả lời trọn vẹn ngay lúc này. Mình chỉ gói ghém câu hỏi ấy lại, cất vào một góc nhỏ trong tim, xem nó như một người bạn đồng hành tĩnh lặng để nhắc nhở bản thân mỗi ngày.

Có lẽ, học cách buông bỏ không phải là cố gắng triệt tiêu hoàn toàn nỗi sợ hãi. Mà là học cách nhận diện nó ở ngay trạm chờ của cảm xúc, nhẹ nhàng gọi tên nó, để không vô tình chuyển giao gánh nặng ấy sang đôi vai nhỏ bé của con.

Đêm qua, mình đã học được một bài học nhỏ bé nhưng sâu sắc như thế. Chỉ khi gỡ bỏ được những chiếc mác định kiến, ta mới thực sự tìm thấy cách giao tiếp với con tuổi dậy thì từ trái tim đến trái tim.

Để tình yêu có thêm không gian, và những đứa trẻ được tự do thở nhịp thở của chính mình.


Góc nhỏ của mẹ: Có bao giờ bạn cảm thấy chông chênh trước lựa chọn của con chỉ vì một câu nói của người ngoài chưa? Chia sẻ với mình ở comment nhé, chúng mình sẽ cùng lắng nghe.

Comments


Your paragraph text (3).png
Untitled design (26).png

Những chia sẻ tại Emotion Station được đúc kết từ hành trình trải nghiệm thực tế, quá trình học tập và nghiên cứu nghiêm túc của Susan về Tâm lý học & Khoa học thần kinh.

Tuy nhiên, đây là những góc nhìn mang tính tham khảo và hỗ trợ, không nhằm mục đích thay thế cho các chẩn đoán hay phác đồ điều trị chuyên môn từ bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý y tế.

Mỗi chúng ta đều có một câu chuyện riêng. Nếu bạn đang đối mặt với những cơn bão cảm xúc quá lớn, hãy ưu tiên tìm kiếm sự hỗ trợ y tế chuyên nghiệp.

Còn nếu bạn cần một không gian an toàn để được lắng nghe trọn vẹn, không phán xét và được nâng đỡ để tự tìm lại sự cân bằng...

Tiếp tục hành trình cùng Emotion Station, chúng ta cùng hiểu rằng:

  • Đây là không gian chia sẻ cởi mở, không cam kết một 'phép màu' áp dụng cho tất cả.

  • Bạn là người nắm giữ sức mạnh và trách nhiệm đối với sự chuyển hóa của chính mình.

Hẹn gặp lại bạn trong những chia sẻ tiếp theo.

avatar.png
Chào bạn ...

Mình là Suzan - một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Tại Emotion Station, mình không đưa ra lời khuyên hoàn hảo, mình chia sẻ cách để 'làm hòa' với những cảm xúc không hoàn hảo. Cảm ơn bạn đã ghé thăm trạm dừng chân này.
  • Facebook
  • Youtube
  • Twitter
  • TikTok

© 2026 by Emotion Station 

Hành trang Tỉnh thức

 

~ Bình an của mẹ là điểm tựa của con ~

Nhận thư từ Suzan

Mỗi tối thứ 6, mình sẽ gửi bạn một email nhỏ về những bài học tỉnh thức mình chiêm nghiệm được trong tuần. Không spam, chỉ có sự bình yên. Nhập email của bạn:
bottom of page