Con tôi “lệch chuẩn” hay là một phiên bản giới hạn?
- Susan Phan

- Jan 21
- 4 min read
(Dành cho những ba mẹ từng lặng người khi nghe hai chữ “không bình thường”)
Khi ba mẹ mệt nhoài vì cố… đóng cọc vuông vào lỗ tròn
Có khi nào bạn thấy mình giống như đang cầm một cái búa rất to, mồ hôi nhễ nhại, cố gắng đóng con vào một khuôn mẫu “chuẩn chỉnh”?
– Cả lớp ngồi im, con thì ngọ nguậy.
– Bạn bè làm theo hướng dẫn, con lại đi một đường khác.
– Người khác bảo “bình thường mà”, còn bạn thì chỉ muốn… đội quần lên đầu vì xấu hổ.
Và câu hỏi bật lên trong lòng:
“Tại sao con mình không giống con nhà người ta?”
Nếu bạn từng nghĩ vậy, bạn không cô đơn. Và rất có thể, con bạn không hỏng – chỉ là khác biệt
Câu hỏi dừng 3 giây:
Lần gần nhất bạn lo lắng cho con, điều làm bạn đau nhất là vì con khổ – hay vì con “không giống số đông”?

“Cọc vuông – lỗ tròn”: nỗi mệt mỏi đến từ đâu?
Trường học, xã hội, và rất nhiều kỳ vọng xung quanh ta được thiết kế cho số đông.
Ngồi yên. Nghe giảng. Làm theo trình tự.
Nhưng có những đứa trẻ sinh ra đã mang một cấu tạo thần kinh khác biệt –thường được gọi là Differently Wired.
Đó có thể là:
trẻ ADHD
trẻ tự kỷ
trẻ khó đọc
hoặc những đứa trẻ rất thông minh, rất nhạy cảm, nhưng “khó vừa khuôn”
Không phải vì con không cố gắng. Mà vì ta đang cố dùng lỗ tròn để chứa một chiếc cọc vuông.
Càng cố ép, cả con và ba mẹ… càng nứt vỡ.
Câu hỏi dừng 3 giây:
Bạn đang cố giúp con “vừa khuôn” – hay đang giúp con được là chính mình?
Khi con dùng “iOS” trong một thế giới “Windows”
Hãy thử tưởng tượng: Cả lớp đều chạy Windows, còn con bạn lại sinh ra với iOS.
– Máy iOS không mở được file Word như Windows.
– Nhưng nó chạy đồ họa, sáng tạo, hình ảnh, trực giác… cực tốt.
Nếu ta cứ khăng khăng:
“Sao máy này không chạy giống máy kia?”
Thì tất nhiên, máy sẽ báo lỗi.
Con cũng vậy:
Con không giỏi ngồi yên
Không hợp học kiểu tuyến tính
Nhưng lại có thể tập trung sâu, sáng tạo mạnh, cảm nhận tinh tế
Vấn đề không nằm ở con. Vấn đề nằm ở chỗ ta đang cài sai “phần mềm”.
Câu hỏi dừng 3 giây:
Bạn đang nhìn con bằng tiêu chuẩn của số đông – hay đang tò mò về cách não con vận hành?
Từ “khiếm khuyết” sang “phiên bản giới hạn”
Hai chữ “rối loạn”, “khiếm khuyết” thường khiến ba mẹ sợ hãi. Như thể con mình bị lỗi, bị thiếu, bị hỏng.
Nhưng có một cách nhìn khác – dịu hơn, thật hơn:
Thay đổi lăng kính.
“Tăng động” → Giàu năng lượng
“Bướng bỉnh” → Kiên định
“Nhạy cảm” → Thấu cảm sâu sắc
Con không phải hàng lỗi. Con là phiên bản giới hạn.
Và đã là phiên bản giới hạn, thì cách sử dụng – cách nuôi dạy – cách đồng hành cũng phải khác.
Câu hỏi dừng 3 giây:
Nếu con là một “phiên bản giới hạn”, điểm mạnh độc nhất của con là gì?
Vứt cái búa đi – và nhìn con như một nhà thám hiểm
Bước đầu tiên không phải là “sửa con”. Mà là ngừng sửa.
Ngừng so sánh. Ngừng gọt con cho giống người khác. Ngừng đóng con vào khuôn “con nhà người ta”.
Hãy thử một vai trò khác: Nhà thám hiểm.
Quan sát con:
Con hứng thú với điều gì?
Con kiệt sức ở đâu?
Con học tốt nhất bằng cách nào?
Không phải để dán nhãn mới. Mà để hiểu con sâu hơn.
Câu hỏi dừng 3 giây:
Nếu bạn thôi cố “làm cho con bình thường”, điều gì mới ở con bạn bắt đầu lộ ra?
Con không hỏng. Con chỉ khác.
Thống kê cho thấy: Cứ 5 đứa trẻ thì có 1 đứa “Differently Wired”.
Nghĩa là nếu bạn đang loay hoay, mệt mỏi, hoang mang – bạn không hề cô đơn.
Con bạn không hỏng. Con chỉ khác số đông.
Và khi ba mẹ dám đặt cái búa xuống, dám ngừng sửa chữa, để bắt đầu thấu hiểu,
thì rất có thể, bạn sẽ nhìn thấy một điều khác hẳn:
✨ Một “phiên bản giới hạn” đang chờ được nhìn nhận đúng cách.
Góc dành cho cha mẹ
Reflection Question
Tôi đang đau vì con “không giống tưởng tượng của mình” – hay vì tôi chưa kịp hiểu con thật sự là ai?
Daily Practice
Trong tuần này, hãy chọn một hành vi “khó chịu” của con và thử hỏi: “Nếu đây là điểm mạnh chưa được dùng đúng chỗ, thì nó đang nói gì?”
Today’s Affirmation
“Con tôi không cần được sửa chữa. Con tôi cần được thấu hiểu.”
Xem thêm:



.png)

%20(7).png)
%20(5).png)

.png)
.png)
Comments