Khi con bị gọi là "Vô Cảm": Bài học về sự im lặng và hiện diện.
- Susan Phan

- 2 days ago
- 4 min read
Có những ngày, mình không “học” điều gì mới.
Chỉ là một biến cố đủ lớn để kéo những lớp cảm xúc sâu nhất trong mình trồi lên mặt nước.
Hôm nay là một ngày như thế.
Lớp 1: Lo – nỗi lo nguyên sơ của một người con
Khi mẹ được đưa vào phòng mổ vì u não, mọi suy nghĩ trong mình co lại thành một điểm rất nhỏ:
Chỉ cần mẹ sống.
36 tiếng không ngủ. Không còn khái niệm đúng – sai, phải – trái. Chỉ có một nhịp đập mong manh đang được giữ lại.
Trong lớp cảm xúc này, mình không phải là “người mẹ tỉnh thức”, mình chỉ là một đứa con đang sợ mất mẹ.
Lớp 2: Buồn – khi mình không chạm được vào con
Nỗi buồn đến không phải từ một câu nói. Nó đến từ sự đứt đoạn.
Cả ngày hôm đó, mình không gọi được cho con.
Điện thoại tắt. Không một tin nhắn. Không biết con đang nghĩ gì, đang sợ gì, hay đang ở đâu trong cảm xúc của mình.
Giữa phòng cấp cứu, khi đang là một người con sợ mất mẹ, mình bỗng nhận ra mình cũng đang mất kết nối với đứa con của mình.
Nỗi buồn này rất lặng. Không có nước mắt. Chỉ là cảm giác bất lực của một người mẹ khi không thể chạm tới con trong lúc cả hai đều đang sợ.
Lớp 3: Giận – khi hạt giống cũ bị kích hoạt
Rồi tin nhắn của em gái đến:
“Tom vô cảm quá.”
Lúc đó, mình không giận em gái.
Cơn giận trồi lên vì mình đã quá kiệt sức:
36 tiếng không ngủ
Lo
Sợ
Buồn
Mệt rã rời
Tất cả dồn lại thành một điểm nén.
Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ rất bản năng bật lên trong đầu mình: “Con không thương bà sao? Không thương mẹ sao?”
Mình không nói ra. Nhưng mình thấy rõ sự bùng nổ đó đang hình thành bên trong.
Giận lúc này không phải là đạo đức. Giận là tín hiệu của một hệ thần kinh đã quá tải, khi nỗi sợ mất mát tìm đường thoát ra ngoài.
Nhận ra điều này, mình dừng lại.
Lớp 4: Chạnh lòng – khi vết thương cũ lên tiếng
Khi cơn bão của sự quá tải đi qua, điều còn lại là một nỗi buồn rất sâu.
Nỗi buồn này không đến từ hành vi của con. Nó đến từ đứa trẻ bên trong chính mình – phần ký ức từng quen với việc bị hiểu sai, bị gán nhãn, và phải âm thầm chịu đựng để giữ yên hòa khí trong gia đình.
Mình nhìn con, mà như thấy lại chính mình ngày xưa.
Trong khoảnh khắc đó, mình thấy rất rõ một ngã rẽ quen thuộc:
Hoặc là giải thích, biện minh, và bước vào vòng xoáy chứng minh đúng – sai.
Hoặc là ở lại với trực giác làm mẹ, để bảo vệ con theo cách mà ngày xưa mình từng khao khát được bảo vệ.
Mình đã chọn con đường thứ hai.

Lớp 5: Tin – niềm tin thầm lặng của một người mẹ
Bằng trực giác, mình biết:
Con không vô cảm. Con đang tê liệt vì quá sợ.
Và đúng như thế.
Khi mình về nhà, ngồi xuống bên con, không hỏi “vì sao con không quan tâm bà”, chỉ một câu hỏi rất nhẹ: "Con sao rồi?"
Con nói: “Con sợ lắm, con không biết phải làm gì.”
Khoảnh khắc đó, mọi nghi ngờ trong mình tan ra.
Lớp 6: Can đảm – dám cho con đối diện, không né tránh
Mình quyết định cho con nghỉ học, mặc dù hôm đó là ngày khai giảng. Đưa con vào bệnh viện. Không để con “quen chuyện nặng nề”, mà để con được ở cùng cảm xúc thật của mình, có mẹ ở đó.
Không rèn luyện. Không bài học đạo đức. Chỉ là hiện diện.
Lúc ở bệnh viện, hình ảnh con nắm tay bà, nói rằng: "Con thương bà lắm". Bà chảy nước mắt, mình nhìn thấy ánh mắt con nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Tối đó, con nói:
Con học được nhiều điều
Con bớt sợ
Con sẵn sàng tự đi chăm sóc bà
Lúc đó, mình biết: con đã bước qua một ngưỡng rất quan trọng của đời mình.
Lớp 7: Bình thản – khi không cần phải được hiểu
Khi em gái lại nói:
“Sao lại bắt Tom lên bệnh viện ngồi cả ngày làm gì tội con.”
Lần này, mình không còn giận.
Mình nhận ra một điều rất rõ:
Không phải ai cũng cần hiểu con đường mình đi. Và mình không có trách nhiệm phải giải thích, khi người kia chưa sẵn sàng lắng nghe.
Ranh giới của mình, không nằm ở lời nói, mà nằm ở việc mình không để những đánh giá đó làm lệch cách mình làm mẹ.
Lớp 8: Biết ơn – vì đã không phản ứng vội
Nếu ngày đó mình phản ứng, có lẽ mình sẽ:
làm tổn thương con
làm mối quan hệ căng thêm
và tự xa rời giá trị của chính mình
Nhưng mình đã không làm vậy.
Và hôm nay, khi viết những dòng này, mình thấy biết ơn:
trải nghiệm này
con trai mình
và chính sự chín dần bên trong mình
Ghi chú cho Susan của vài năm sau
Nếu một ngày nào đó mình đọc lại bài này, và lại thấy bối rối trong vai trò làm mẹ, mình muốn nhắc mình điều này:
Không phải mọi đứa trẻ đều cần học cách thấu cảm bằng lời dạy. Một số đứa trẻ học bằng cách được ở lại trọn vẹn với cảm xúc của mình. Và không phải mọi ranh giới đều cần được nói ra. Một số ranh giới chỉ cần được sống đủ vững.
Hôm nay, mình đã học thêm một bài học làm mẹ – không ồn ào, nhưng rất sâu.



.png)

%20(7).png)
%20(5).png)

.png)
.png)
Comments