top of page

Cảm ơn bạn vì đã chọn ở lại đây, và cho phép Susan được hiện diện cùng bạn.

Khi con bị gọi là "Vô Cảm": Bài học về sự im lặng và hiện diện.

Có những ngày, mình không “học” điều gì mới.

Chỉ là một biến cố đủ lớn để kéo những lớp cảm xúc sâu nhất trong mình trồi lên mặt nước.

Hôm nay là một ngày như thế.


Lớp 1: Lo – nỗi lo nguyên sơ của một người con


Khi mẹ được đưa vào phòng mổ vì u não, mọi suy nghĩ trong mình co lại thành một điểm rất nhỏ:

Chỉ cần mẹ sống.

36 tiếng không ngủ. Không còn khái niệm đúng – sai, phải – trái. Chỉ có một nhịp đập mong manh đang được giữ lại.

Trong lớp cảm xúc này, mình không phải là “người mẹ tỉnh thức”, mình chỉ là một đứa con đang sợ mất mẹ.


Lớp 2: Buồn – khi mình không chạm được vào con


Nỗi buồn đến không phải từ một câu nói. Nó đến từ sự đứt đoạn.

Cả ngày hôm đó, mình không gọi được cho con.

Điện thoại tắt. Không một tin nhắn. Không biết con đang nghĩ gì, đang sợ gì, hay đang ở đâu trong cảm xúc của mình.

Giữa phòng cấp cứu, khi đang là một người con sợ mất mẹ, mình bỗng nhận ra mình cũng đang mất kết nối với đứa con của mình.

Nỗi buồn này rất lặng. Không có nước mắt. Chỉ là cảm giác bất lực của một người mẹ khi không thể chạm tới con trong lúc cả hai đều đang sợ.


Lớp 3: Giận – khi hạt giống cũ bị kích hoạt


Rồi tin nhắn của em gái đến:

“Tom vô cảm quá.”

Lúc đó, mình không giận em gái.

Cơn giận trồi lên vì mình đã quá kiệt sức:

  • 36 tiếng không ngủ

  • Lo

  • Sợ

  • Buồn

  • Mệt rã rời

Tất cả dồn lại thành một điểm nén.

Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ rất bản năng bật lên trong đầu mình: “Con không thương bà sao? Không thương mẹ sao?”

Mình không nói ra. Nhưng mình thấy rõ sự bùng nổ đó đang hình thành bên trong.

Giận lúc này không phải là đạo đức. Giận là tín hiệu của một hệ thần kinh đã quá tải, khi nỗi sợ mất mát tìm đường thoát ra ngoài.

Nhận ra điều này, mình dừng lại.


Lớp 4: Chạnh lòng – khi vết thương cũ lên tiếng


Khi cơn bão của sự quá tải đi qua, điều còn lại là một nỗi buồn rất sâu.

Nỗi buồn này không đến từ hành vi của con. Nó đến từ đứa trẻ bên trong chính mình – phần ký ức từng quen với việc bị hiểu sai, bị gán nhãn, và phải âm thầm chịu đựng để giữ yên hòa khí trong gia đình.

Mình nhìn con, mà như thấy lại chính mình ngày xưa.

Trong khoảnh khắc đó, mình thấy rất rõ một ngã rẽ quen thuộc:

  • Hoặc là giải thích, biện minh, và bước vào vòng xoáy chứng minh đúng – sai.

  • Hoặc là ở lại với trực giác làm mẹ, để bảo vệ con theo cách mà ngày xưa mình từng khao khát được bảo vệ.

Mình đã chọn con đường thứ hai.



Lớp 5: Tin – niềm tin thầm lặng của một người mẹ


Bằng trực giác, mình biết:

Con không vô cảm. Con đang tê liệt vì quá sợ.

Và đúng như thế.

Khi mình về nhà, ngồi xuống bên con, không hỏi “vì sao con không quan tâm bà”, chỉ một câu hỏi rất nhẹ: "Con sao rồi?"

Con nói: “Con sợ lắm, con không biết phải làm gì.”

Khoảnh khắc đó, mọi nghi ngờ trong mình tan ra.


Lớp 6: Can đảm – dám cho con đối diện, không né tránh


Mình quyết định cho con nghỉ học, mặc dù hôm đó là ngày khai giảng. Đưa con vào bệnh viện. Không để con “quen chuyện nặng nề”, mà để con được ở cùng cảm xúc thật của mình, có mẹ ở đó.

Không rèn luyện. Không bài học đạo đức. Chỉ là hiện diện.

Lúc ở bệnh viện, hình ảnh con nắm tay bà, nói rằng: "Con thương bà lắm". Bà chảy nước mắt, mình nhìn thấy ánh mắt con nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Tối đó, con nói:

  • Con học được nhiều điều

  • Con bớt sợ

  • Con sẵn sàng tự đi chăm sóc bà

Lúc đó, mình biết: con đã bước qua một ngưỡng rất quan trọng của đời mình.


Lớp 7: Bình thản – khi không cần phải được hiểu


Khi em gái lại nói:

“Sao lại bắt Tom lên bệnh viện ngồi cả ngày làm gì tội con.”

Lần này, mình không còn giận.

Mình nhận ra một điều rất rõ:

Không phải ai cũng cần hiểu con đường mình đi. Và mình không có trách nhiệm phải giải thích, khi người kia chưa sẵn sàng lắng nghe.

Ranh giới của mình, không nằm ở lời nói, mà nằm ở việc mình không để những đánh giá đó làm lệch cách mình làm mẹ.


Lớp 8: Biết ơn – vì đã không phản ứng vội


Nếu ngày đó mình phản ứng, có lẽ mình sẽ:

  • làm tổn thương con

  • làm mối quan hệ căng thêm

  • và tự xa rời giá trị của chính mình

Nhưng mình đã không làm vậy.

Và hôm nay, khi viết những dòng này, mình thấy biết ơn:

  • trải nghiệm này

  • con trai mình

  • và chính sự chín dần bên trong mình


Ghi chú cho Susan của vài năm sau


Nếu một ngày nào đó mình đọc lại bài này, và lại thấy bối rối trong vai trò làm mẹ, mình muốn nhắc mình điều này:

Không phải mọi đứa trẻ đều cần học cách thấu cảm bằng lời dạy. Một số đứa trẻ học bằng cách được ở lại trọn vẹn với cảm xúc của mình. Và không phải mọi ranh giới đều cần được nói ra. Một số ranh giới chỉ cần được sống đủ vững.

Hôm nay, mình đã học thêm một bài học làm mẹ – không ồn ào, nhưng rất sâu.

Comments


Stylized Train Logo for Emotion Station (5).png
susan_edited_edited.jpg
Stylized Train Logo for Emotion Station (1000 x 1000 px) (7).png
Stylized Train Logo for Emotion Station (1000 x 1000 px) (5).png

Người gieo hạt

Chào bạn, mình là Susan. Một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Mình ở đây để lắng nghe và đồng hành.

Chủ đề quan tâm

🍂 Ngôn ngữ  yêu thương

🌿 Nhánh cây

🌱 (Mầm non

🪷 (Hoa sen

🌾 (Bông lúa

Túi Hành Trang

Gemini_Generated_Image_wjtqg7wjtqg7wjtq.png

Mẹ đang bối rối?

Mở túi thần kỳ ngay.

Untitled design (14).png
Untitled design (26).png

Những chia sẻ tại Emotion Station được đúc kết từ hành trình trải nghiệm thực tế, quá trình học tập và nghiên cứu nghiêm túc của Susan về Tâm lý học & Khoa học thần kinh.

Tuy nhiên, đây là những góc nhìn mang tính tham khảo và hỗ trợ, không nhằm mục đích thay thế cho các chẩn đoán hay phác đồ điều trị chuyên môn từ bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý y tế.

Mỗi chúng ta đều có một câu chuyện riêng. Nếu bạn đang đối mặt với những cơn bão cảm xúc quá lớn, hãy ưu tiên tìm kiếm sự hỗ trợ y tế chuyên nghiệp.

Còn nếu bạn cần một không gian an toàn để được lắng nghe trọn vẹn, không phán xét và được nâng đỡ để tự tìm lại sự cân bằng...

Tiếp tục hành trình cùng Emotion Station, chúng ta cùng hiểu rằng:

  • Đây là không gian chia sẻ cởi mở, không cam kết một 'phép màu' áp dụng cho tất cả.

  • Bạn là người nắm giữ sức mạnh và trách nhiệm đối với sự chuyển hóa của chính mình.

Hẹn gặp lại bạn trong những chia sẻ tiếp theo.

  • Facebook
  • Youtube
  • Twitter
  • TikTok
Chào bạn ...

Mình là Susan - một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Tại Emotion Station, mình không đưa ra lời khuyên hoàn hảo, mình chia sẻ cách để 'làm hòa' với những cảm xúc không hoàn hảo. Cảm ơn bạn đã ghé thăm trạm dừng chân này.

© 2025 by Emotion Station 

Hành trang Tỉnh thức

 

~ Bình an của mẹ là điểm tựa của con ~

Nhận thư từ Susan

Mỗi tối thứ 6, mình sẽ gửi bạn một email nhỏ về những bài học tỉnh thức mình chiêm nghiệm được trong tuần. Không spam, chỉ có sự bình yên. Nhập email của bạn:

Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng

bottom of page