"Nó là đứa bé hư phải không?" – Câu hỏi khiến tôi mất ngủ
- Susan Phan

- Jan 15
- 3 min read

Đã quá nửa đêm, nhưng tôi vẫn chưa thể chợp mắt.
Không phải vì công việc bộn bề. Mà vì một câu hỏi rất ngắn, bâng quơ trong bữa cơm tối.
Em gái tôi hỏi, rất tự nhiên: “Có phải chị bạn gọi điện là chị có đứa con gái hư phải không?”
Tôi trả lời ngay, gần như là phản xạ: “Nó không phải đứa bé hư. Nó chỉ không đi học chữ mà chọn đi học nghề thôi.”
Câu chuyện dừng lại ở đó. Mọi người tiếp tục ăn cơm. Nhưng trong lòng tôi, con sóng lại bắt đầu cuộn lên.
Trong bóng tối tĩnh lặng, tôi tự vấn chính mình: Trước đây, khi kể về bạn trẻ ấy… liệu có khi nào tôi đã vô tình để lộ thái độ phán xét - khi con chọn học nghề khi vừa hết cấp 2? Liệu tôi có từng, dù rất vô thức, gán mác “hư” cho một người trẻ dám chọn con đường khác số đông?
Không phải để tự trách. Mà là để nhìn sâu vào bên trong.
Và rồi, một nỗi sợ lờ mờ hiện ra — rõ ràng hơn, sâu sắc hơn. Đó là nỗi sợ về chính đứa con của mình.
Tôi nhận ra điều khiến tôi trằn trọc không phải là câu hỏi của em gái. Mà là viễn cảnh phía sau nó.
Viễn cảnh một ngày nào đó, con tôi cũng chọn một con đường không giống ai. Và rồi:
Con bị gắn nhãn.
Con bị hiểu sai.
Con bị đánh giá bằng những từ rất gọn: “lệch chuẩn”, “kém cỏi”, “hư”.
Sâu thẳm hơn nữa, là câu hỏi dành cho chính người làm mẹ là tôi: Liệu tôi có đủ vững chãi để đứng cùng con, khi ánh nhìn của xã hội ngoài kia không hề dễ chịu?
Khoảnh khắc ấy, tôi chạm vào một sự thật nhỏ nhưng quý giá.
Khi tôi nói: “Nó không phải đứa bé hư”, tôi nhận ra mình không chỉ đang bênh vực cho bạn trẻ kia. Tôi đang tập bảo vệ con mình trong tương lai. Và bảo vệ cả giá trị làm mẹ mà tôi đang theo đuổi.
Với tôi, làm mẹ tỉnh thức không phải là nắn con đi đúng một đường thẳng tắp. Cũng không phải là chứng minh con mình “ổn” để làm hài lòng người khác.
Mà là:
Dạy con tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.
Và dạy chính mình đứng vững trước những luồng dư luận khác biệt.
Tôi chưa tìm được câu trả lời trọn vẹn ngay lúc này. Tôi chỉ gói ghém câu hỏi ấy lại, xem nó như một người bạn đồng hành để nhắc nhở bản thân mỗi ngày:
“Nếu mai này con chọn lối đi rất khác, Điều tôi sợ nhất là con khổ? Hay là sợ ánh nhìn của người khác làm tôi lung lay?”
Có lẽ, học làm mẹ tỉnh thức không phải là học cách triệt tiêu nỗi sợ. Mà là học cách nhận diện nó, gọi tên nó, để không vô thức đặt gánh nặng ấy lên vai con.
Đêm qua, tôi đã học được một bài học nhỏ như thế. Để tình yêu có thêm không gian mà thở.
Góc nhỏ của mẹ: Có bao giờ bạn cảm thấy chông chênh trước lựa chọn của con chỉ vì một câu nói của người ngoài chưa? Chia sẻ với mình ở comment nhé, chúng mình sẽ cùng lắng nghe.



.png)

%20(7).png)
%20(5).png)

.png)
.png)
Comments