top of page

Cảm ơn bạn vì đã chọn ở lại đây, và cho phép Susan được hiện diện cùng bạn.

"Có vậy mà cũng giận..."

(một mảnh nhỏ tuổi thơ dẫn đến cảm giác trống rỗng khi lớn lên)


Có đôi khi, cảm giác trống rỗng không đến từ nỗi đau rõ ràng nào.

Không có la mắng, không có bạo lực, không có sự bỏ rơi.

Chỉ có… một bữa cơm gia đình.

Một câu nói tưởng như vô hại:

“Có vậy mà cũng giận…”



Susan lớn lên trong một gia đình kiểu mẫu thời đó.

Bố là bộ đội. Mẹ là công chức nhà nước.

Gia đình luôn đầy đủ, gọn gàng, ổn định.


Nhưng thật lạ, ký ức tuổi thơ của Susan cứ như một cuốn phim mờ.

Chỉ có vài cảnh rõ nét: những bữa cơm. Những câu nói.

Và cảm giác…

bị cắt lìa khỏi chính mình mỗi khi cảm xúc của mình bị xem nhẹ.


Khi Susan thấy buồn, không ai hỏi:

“Con buồn vì điều gì vậy?”

Khi Susan cảm thấy tủi thân, chỉ nghe:

“Có vậy mà cũng giận hả? Vớ vẩn.”


Cảm xúc không được chối bỏ,

nhưng cũng không được công nhận.

Nó bị… làm lơ.

Và thế là, Susan học cách làm lơ luôn cả chính mình.


Giờ đây, khi đã lớn lên, Susan có một cuộc sống “ổn định”.

Nhưng vẫn thường thấy:

• Khó đặt ranh giới – dễ chịu đựng và cảm thấy kiệt sức.

• Khó thể hiện nhu cầu cá nhân – sợ bị xem là phiền phức.

• Cô đơn ngay cả khi đang ở trong một mối quan hệ.

• Và một câu hỏi luôn lặp lại: “Liệu mình có đủ tốt không?”


📖 Ghi chép từ hành trình chữa lành:

Susan gọi tên kiểu gia đình ngày xưa là:

Gia đình xem nhẹ cảm xúc – The Emotionally Dismissive Family

Không phải vì họ không thương, mà vì họ không biết cách để ở bên cảm xúc của một đứa trẻ.


Susan giờ đây đã đủ lớn để làm điều mà không ai từng làm cho mình trước đây:

Ở lại. Nhìn thấy. Và tin rằng cảm xúc của mình là thật.


💌 Một lời nhắn Susan muốn gửi cho cô bé trong mình:


“Con có thể buồn. Cảm xúc của con là thật. Không ai được quyền phủ nhận điều đó.

Và con không cần phải giỏi giang, không cần phải lý trí… mới xứng đáng được yêu thương.”


Nếu có ai đó từng nghe những câu tương tự như “có vậy mà cũng giận”,

và giờ đây lớn lên với một khoảng trống khó gọi tên trong lòng,

Susan chỉ muốn nhắn:

Bạn không sai khi cảm thấy buồn.

Có thể không ai từng ở lại với bạn khi xưa –

Nhưng bây giờ, chính bạn có thể là người đầu tiên ở lại.


🌿

Có vậy mà cũng giận…

Đó không chỉ là một câu nói.


Nó là một lát cắt nhỏ – gói ghém bên trong đó thông điệp:


“Cảm xúc của con không quan trọng.”

“Con đang làm quá lên.”

“Con cần kiểm soát lại bản thân.”


Và cứ thế, đứa trẻ ấy lớn lên với một khoảng rỗng không tên.

Không ai nhìn thấy. Không ai gọi tên.

Chỉ đến khi những hệ quả hiện ra –

sự cô đơn trong mối quan hệ, sự giằng co giữa yêu thương và tự bảo vệ, sự mỏi mệt khi luôn cố gắng để đủ tốt…

Mình mới bắt đầu hỏi:

“Chuyện gì đã xảy ra với mình?”


Nếu bạn cũng từng có một tuổi thơ “ổn” – nhưng lại mang theo một khoảng trống lặng lẽ, mời bạn ghé Trạm Lắng Nghe, nơi ta cùng nhau nhận diện:


👉 12 con đường dẫn đến sự trống rỗng – những kiểu gia đình tưởng lành, nhưng đã vô tình để lại vết thương tĩnh lặng.


➡️ Xem thêm Trạm Lắng Nghe | "Khi thiếu vắng cảm xúc tạo nên khoảng trống" tại đây

Comments


Stylized Train Logo for Emotion Station (5).png
susan_edited_edited.jpg
Stylized Train Logo for Emotion Station (1000 x 1000 px) (7).png
Stylized Train Logo for Emotion Station (1000 x 1000 px) (5).png

Người gieo hạt

Chào bạn, mình là Susan. Một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Mình ở đây để lắng nghe và đồng hành.

Chủ đề quan tâm

🍂 Ngôn ngữ  yêu thương

🌿 Nhánh cây

🌱 (Mầm non

🪷 (Hoa sen

🌾 (Bông lúa

Túi Hành Trang

Gemini_Generated_Image_wjtqg7wjtqg7wjtq.png

Mẹ đang bối rối?

Mở túi thần kỳ ngay.

Untitled design (14).png
Untitled design (26).png

Những chia sẻ tại Emotion Station được đúc kết từ hành trình trải nghiệm thực tế, quá trình học tập và nghiên cứu nghiêm túc của Susan về Tâm lý học & Khoa học thần kinh.

Tuy nhiên, đây là những góc nhìn mang tính tham khảo và hỗ trợ, không nhằm mục đích thay thế cho các chẩn đoán hay phác đồ điều trị chuyên môn từ bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý y tế.

Mỗi chúng ta đều có một câu chuyện riêng. Nếu bạn đang đối mặt với những cơn bão cảm xúc quá lớn, hãy ưu tiên tìm kiếm sự hỗ trợ y tế chuyên nghiệp.

Còn nếu bạn cần một không gian an toàn để được lắng nghe trọn vẹn, không phán xét và được nâng đỡ để tự tìm lại sự cân bằng...

Tiếp tục hành trình cùng Emotion Station, chúng ta cùng hiểu rằng:

  • Đây là không gian chia sẻ cởi mở, không cam kết một 'phép màu' áp dụng cho tất cả.

  • Bạn là người nắm giữ sức mạnh và trách nhiệm đối với sự chuyển hóa của chính mình.

Hẹn gặp lại bạn trong những chia sẻ tiếp theo.

  • Facebook
  • Youtube
  • Twitter
  • TikTok
Chào bạn ...

Mình là Susan - một người mẹ đang học cách trưởng thành cùng con tuổi Teen. Tại Emotion Station, mình không đưa ra lời khuyên hoàn hảo, mình chia sẻ cách để 'làm hòa' với những cảm xúc không hoàn hảo. Cảm ơn bạn đã ghé thăm trạm dừng chân này.

© 2025 by Emotion Station 

Hành trang Tỉnh thức

 

~ Bình an của mẹ là điểm tựa của con ~

Nhận thư từ Susan

Mỗi tối thứ 6, mình sẽ gửi bạn một email nhỏ về những bài học tỉnh thức mình chiêm nghiệm được trong tuần. Không spam, chỉ có sự bình yên. Nhập email của bạn:

Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng

bottom of page